Tranh nhìn vỏ trứng đã nứt, nói:
- Huống chi Man huynh cướp trứng ma của Cổ Vực, dù cẩn thận che giấu tung tích nhưng hơn phân nửa khả năng Ma Thủ đã biết. Nếu ta không đoán sai thì trứng ma này Ma Thủ vốn dùng để cung cấp lực lượng cho phân thân thứ sáu nhưng bị Man huynh cướp đi, khiến Ma Thủ cưỡng ép dung hợp phân thân thứ hai không đủ thực lực, Ma Thủ sẽ tìm Man huynh tính nhân quả này.
Man biến sắc mặt tức giận quát:
- Muốn chụp mũ?
Tranh cười nói:
- Có chụp mũ hay không thì Man huynh tự nghĩ đi, Man huynh nói với ta vô dụng, lúc đó tự đi mà nói với Ma Thủ.
Mặt Man trắng bệch, ánh mắt âm trầm hấp háy.
Lý Vân Tiêu bỗng cười nói:
- Tranh đại nhân nói sai, nếu hôm nay hắn lựa chọn sai lầm thì không đợi được tới lúc gặp mặt Ma Thủ. Lựa chọn chính xác là khi gặp Ma Thủ thì không cần giải thích cái gì.
Tranh cười nói:
- Đúng đúng, Lý đại nhân nói rất đúng.
Man hỏi:
- Kết minh thế nào? Không liên kết thì sao?
Không đợi Tranh nói, Lý Vân Tiêu cướp lời:
- Nếu kết minh thì chúng ta cùng nhau giết lên Cổ Vực xóa sổ tất cả thực lực của Ma Thủ Lục Sí, nếu không liên kết thì bây giờ chết đi, lười nói nhảm nhiều với ngươi. Nếu kết minh thì để lấy công đầu hãy đưa cái đầu Lỗ Thông Tử đây.
Man, Lỗ Thông Tử biến sắc mặt, hai người biểu tình khác nhau.
Lỗ Thông Tử nhe răng cười nói:
- Giết ta là các ngươi sẽ thắng Ma Thủ sao? Chẳng bằng giữ ta lại, cùng nhau liên hợp, dù sao lực lượng trong tay ta không yếu.
Lý Vân Tiêu lạnh nhạt nói:
- Tin ngươi mới chết, lười nói nhảm nhiều với ngươi, để ta tiễn ngươi lên đường!
Nghĩ đến các loại tội ác của Lỗ Thông Tử thì Lý Vân Tiêu mất hứng thú xúi Man giết gã. Lý Vân Tiêu lắc người, mấy chục kiếm quang bay ra khỏi người hắn xoay vòng trong đại điện, hóa thành kiếm trận rải rác xung quanh để tránh Lỗ Thông Tử chạy trốn.