Lý Vân Tiêu đề nghị:
- Hay là Tranh đại nhân thừa dịp thống nhất các bộ trung ương Ma giới rồi giết lên Cổ Vực, ra tay trước là hơn.
Tranh biến sắc mặt, gã đăm chiêu suy xét ý kiến của Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu rèn sắt khi còn nóng, xúi giục nói:
- Trước mắt trong trận chiến này nếu Lục Sí sống sót thì cũng bị thương nặng. Đây là cơ hội duy nhất để chúng ta xóa sổ hắn. Nếu chờ Lục Sí hoàn toàn khỏe lại thì...
Trán Tranh chảy mồ hôi hột, rùng mình, gã nhớ đến lực lượng kh*ng b* của Lục Sí, nó đã vượt qua Thánh Ma. Tranh thầm sợ.
Viện trầm giọng nói:
- Nếu vậy thì khoan đi đã, nhất định phải điều tra rõ sự sống chết của hai người này, không thì dù làm gì ta cũng ăn ngủ không yên!
- Tra? Làm sao điều tra?
Lý Vân Tiêu nói:
- Phạm vi mấy trăm dặm toàn là không gian hắc ám, muốn tìm hai bóng người khó còn hơn lên trời. Hơn nữa trong hắc ám này một mảnh hư vô, mắt không thể thấy, thần thức cũng hữu hạn. Ngươi điều tra cho ta xem.
Viện khẽ hừ:
- Chưa điều tra thì sao ngươi biết không có kết quả?
Tranh gật đầu nói:
- Ta cũng đồng ý của Viện, hãy điều tra trước xem, nhưng mà...
Ánh mắt Tranh lạnh lùng liếc một hướng:
- Trước khi điều tra ta nghĩ nên chém đứt một số vây cánh của Cổ Vực.
Cơ rùng mình, cảm nhận ánh mắt ác ý của Tranh thì vội lùi lại mấy bước.
Cơ vừa kinh vừa giận nói:
- Mọi người đều khó khăn lắm mới sống sót sau tai nạn, cần gì làm khó dễ tàn sát nhau?
Lý Vân Tiêu cười khẩy nói:
- Lười nói đạo lý với ngươi, lúc ngươi tấn công Thiên Vũ giới thì có nói đạo lý với chúng ta không? Giết!
Lý Vân Tiêu ra lệnh, Vi Thanh, Tiểu Hồng, Tranh, Viện đột nhiên tấn công.
Mục tiêu không chỉ một mình Cơ mà Ma Quân sống sót trong liên quân bốn bộ cũng ở phạm vi công kích.