Vi Thanh giật mình kêu lên:
- Chuyện gì đây?
Không ai trả lời, vì mọi người vẻ mặt hoang mang, chỉ có biểu tình của Ma Phổ ngày càng trầm trọng, dường như nghĩ tới cái gì.
Khóe môi Đại Công Tử cong lên cười gằn, hai tay bắt ấn nhanh trước mặt.
Một luồng sáng đen dâng lên từ đầu ngón tay Đại Công Tử, hai tay giơ lên, ánh sáng chiếu xuống. Trong lỗ đen trên ngực Đại Công Tử bỗng lóe tia sáng, đốm sáng tụ tập ngày càng nhiều cuối cùng như biển sao mênh mông.
Mọi người biến sắc mặt, tất cả cảm nhận được khí thế phát ra từ người Đại Công Tử đang tăng vùn vụt.
- Giáng lâm!
Trong đầu Lý Vân Tiêu vụt qua từ ngữ này, kinh sợ nói:
- Hắn không phải Ma Thủ mà chỉ là phân thân!
Tuy chỉ vài lời ít ỏi nhưng bốn phía toàn là người thông minh, hiểu ngay ý nghĩa trong đó, tất cả biểu tình cực kỳ khó xem.
Lý Vân Tiêu hét to:
- Mọi người cùng nhau ra tay giết hắn! Nếu không chờ chân thân Ma Thủ giáng lâm thì không ai trốn thoát được!
Hai tay Lý Vân Tiêu cầm A Lại Huyền Việt bay tới chém trước tiên.
Những người khác do dự giây lát rồi lần lượt tấn công.
Viện giơ cao Ma Đao, ánh sáng lạnh chiếu rọi. Bầu trời bị đao khí cắt ra, một đao chém qua.
Đám người Tiểu Hồng, Vi Thanh, Tranh, Nguyệt cùng tấn công.
Những cao tầng của Viện, Tranh còn sống sót cùng lao theo, mấy chục công kích xé gió bay tới giết một đốm sáng đó.
Chỉ có Ma Phổ đứng yên trên vai Kiền Sát, dường như khinh thường hợp sức với người khác.
Cơ và người bốn bộ sắc mặt âm trầm đứng phía xa, không biết nên làm sao.
- Một đám ấu trĩ!
Khuôn mặt Đại Công Tử thay đổi, góc cạnh càng rõ ràng, chớp mắt một cái, khi mở ra như có lôi điện lấp lóe bên trong.
Lòng Lý Vân Tiêu run rẩy, cảm giác không may nổi lên trong lòng.
Bởi vì Lý Vân Tiêu là người tấn công đầu tiên, chớp mắt đã tới bên cạnh Đại Công Tử nên cũng là người thứ nhất cảm nhận hơi thở khác lạ đó.