Mắt Vi Thanh hấp háy, gã ngẫm nghĩ một lúc không có kết quả gì, đành phải cẩn thận đi một bước tính một bước.
Vi Thanh đưa mắt nhìn bầu trời phương xa, Phúc, Lộc, Thọ dẫn dắt mấy vạn Ma tộc bắt đầu vây công Cổ Ma Thần Kiền Sát.
Mỗi lần Kiền Sát hét to là có ma khí siêu mạnh hóa thành sóng biển ập đi bốn phía, đánh chết một đống Ma tộc.
Nhưng mỗi lần công kích khiến lực lượng của Kiền Sát yếu bớt vài phần, thân thể sắp hiện hình cũng co rút vào tấm thuẫn, linh khí sắp sói mòn.
Lý Vân Tiêu, người hai bộ Viện, Tranh thì rảnh rỗi, ngơ ngẩn nhìn, trong một chốc không biết nên làm sao.
Tiểu Hồng, Nguyệt và các cao tầng khác bay đến bên cạnh Lý Vân Tiêu chờ đợi mệnh lệnh.
Giờ này khắc này bọn họ kính nể Lý Vân Tiêu còn hơn tộc trưởng của mình, trong mắt tràn đầy kính trọng.
Vi Thanh bay lại hỏi:
- Chuyện gì thế này?
Lý Vân Tiêu nhún vai bất đắc dĩ nói:
- Ta cũng không biết.
Vi Thanh nhíu mày nói:
- Hình như quái thú này không kéo dài được lâu, nếu bọn họ giết quái thú này thì vẫn sẽ công thành. Tại sao không thừa dịp này tấn công trước sao cùng lúc lấy mạng họ?
Lý Vân Tiêu nói:
- Ta cũng định như vậy, nhưng để quái thú chống cự lâu chút, chúng ta nghỉ ngơi một chốc thì phần thắng càng lớn nữa.
Khoảng một tách trà sau, Lý Vân Tiêu thấy mọi người nghỉ ngơi đã đủ, Kiền Sát Ma Thần bị đẩy lùi vào trong thuẫn, hắn phất tay ra lệnh công kích.
Người hai bộ Tranh, Viện thanh thế to lớn như nước sông ập đến xua tan đại quân bốn bộ.
Chém giết thảm liệt lại phát triển trên không trung.
Lý Vân Tiêu, Vi Thanh lao tới, hai người cùng tấn công Phúc, Lộc, Thọ. Ba người vốn là chủ lực chống cự Kiền Sát nhưng bị hai người Lý Vân Tiêu đánh lén liền có một người chết, một người bị tổn hại nặng, chỉ còn lại Phúc biểu tình tức giận, bi thương.