Giờ phút này Đại Công Tử con ngươi co rút nhìn Lý Vân Tiêu chằm chằm.
Hai người bốn mắt giao nhau, chỉ một giây đã bộc phát ra sát khí.
Đại Công Tử hừ lạnh một tiếng:
- Hừ!
Đại Công Tử phất tay áo một cái, vẫn bàng quan, dường như khinh thường tự mình ra tay.
Tiểu Hồng cầm A Ma Luân Bảo, vững vàng tới gần, nhanh chóng hút ma khí bốn phía để bổ sung chính mình.
Lý Vân Tiêu đột nhiên bảo:
- Nàng đi giúp Nguyệt.
Tiểu Hồng giật mình, không chịu rời đi:
- Cái gì? Vậy còn đại ca?
Lý Vân Tiêu trầm giọng nói:
- Nguyệt bám chân Cơ sắp không kéo dài nổi nữa, nếu Cơ rảnh tay thì thật sự tiêu đời. Ta có thể ứng đối ba người này.
Tiểu Hồng nhìn thoáng qua gần đó. Dường như Cơ cũng biết Hầu đã chết, cảm xúc táo bạo chất chứa trong chiêu thức, toàn là chiêu độc ác phát cuồng đánh vào Thập Nhị Thần Sát liên tục nứt rạn.
- Được rồi, Vân Tiêu ca ca cẩn thận!
Tiểu Hồng không phải loại nữ nhân bình thường hành động theo tình cảm, nàng lập tức lắc người đi hỗ trợ cho Nguyệt.
Lý Vân Tiêu vươn tay chộp lấy ra tấm thuẫn cầm trong tay, trực tiếp ném ra ngoài.
Tấm thuẫn đón gió biến to, trong khoảnh khắc biến lớn mấy mẫu đè Phúc, Lộc, Thọ.
Phúc, Lộc, Thọ giật mình kêu lên:
- Đó là...!
Cảm giác như thiên địa đều bị tấm thuẫn bao lại.
Không chỉ thế, một luồng khí thế kinh khủng phát ra từ thuẫn, ma văn trên thuẫn mấp máy, ma khí đầy trời tụ tập vào cái đầu thú.
Lòng Lý Vân Tiêu cực kỳ kích động, lần đầu tiên hắn thấy cảnh này. Đây là thần thông lần trước hắn mò ra, lần đầu tiên thi triển.
A Nam Kiền Sát hiện liên kết tinh thần với Lý Vân Tiêu, làm hắn hân hoan nhất là tấm thuẫn tuôn ra lực lượng ngập trời nhưng không rút đi bao nhiêu ma khí của hắn, đầu thú chỉ hấp thu lực lượng thiên địa.