Đầu chân mày Viện lộ nét tức giận, lạnh lùng nói:
- Dù chưa chết thì cũng sắp rồi. Ta nói thẳng với ngươi, mục tiêu của Ma Thủ là giành lấy Thiên Vũ giới. Hiện giờ ta tiến giai Thánh Ma khiến Ma Thủ e ngại nên mới dẫn đại quân vây thành. Nếu ngươi cứ nhất quyết ra tay ngay bây giờ thì hai chúng ta đều chết dưới tay Ma Thủ, khi đó Thiên Vũ giới cũng thành mây khói.
Lòng Lý Vân Tiêu rung lên, mặt ngoài vẫn châm chọc bảo:
- Nói như thể ngươi tràn ngập hảo cảm với Thiên Vũ giới.
Viện nói:
- Tuy ta không có hảo cảm với nó nhưng cũng không có ác ý gì, dù sao là cố hương của Trọc Khôn.
Mắt Viện mông lung dường như hơi buồn.
Đầu óc Lý Vân Tiêu xoay chuyển nhanh, trao đổi ánh mắt với Vi Thanh, hắn thấy khó xử.
Ma Viện là tai họa lớn, không thể không trừ, nhưng Ma Thủ bí ẩn khó lường càng tai họa hơn, còn là họa ngay trước mắt.
Đắn đo hai bên thì đúng là nên hợp tác với Viện kiềm chế Ma Thủ.
Chợt một thanh âm quen thuộc vang lên:
- Lý đại nhân còn nhớ giao dịch mà ta đã nói với đại nhân không?
Bên cạnh Viện chợt lóe ma quang, Tranh đột nhiên xuất hiện, mắt hấp háy tia sáng nói:
- Lý đại nhân quả nhiên không khiến ta thất vọng, thật sự có được Thánh Băng Ngọc và bước vào Ma Tôn cảnh.
Tuy Tranh đã chuẩn bị tâm lý nhưng khuôn mặt vẫn lộ rõ rung động.
Lý Vân Tiêu nhíu mày hỏi:
- Giao dịch cái gì?
Tranh khoanh tay đứng:
- Là cùng ta đối phó Ma Thủ, nếu ta thắng thì có thể bảo đảm mười vạn năm tuyệt đối không xâm chiếm Thiên Vũ giới.
Lý Vân Tiêu biến sắc mặt, giật mình nhìn Tranh chằm chằm:
- Thật không?
Tranh gật đầu nói:
- Nhưng phạm vi không lớn, ta chỉ có thể kiềm chế bộ tộc mình quản lý, không thể làm gì bộ tộc khác, ví dụ như Viện. Việc này ngươi có thể đơn độc bàn bạc với nàng ta.