Lý Vân Tiêu cười khẽ:
- Nếu đưa cho ngươi còn không bằng để ta lãng phí. Huống chi nó có báu vật ngưng tụ giới lực Thiên Vũ giới, ngươi có thể hấp thu sao? Kết cuộc sẽ giống Ma Lâm Ngọc hóa linh, nên không có gì phải tiếc, mọi chuyện đều có sắp đặt hết rồi.
Vi Thanh, Yết sửng sốt, ngẫm kỹ lại câu kia thấy cũng đúng.
Đại đạo mờ mịt, sức người sao có thể dòm ngó? Tất cả đều đã sắp xếp sẵn hết.
Lý Vân Tiêu nói:
- Đi thôi, chuyến đi Băng vực đã kết thúc, ta cần chạy đến thành Thiên Hàn theo lời hẹn với Ma Viện. Vi Thanh, ngươi có thể đi cùng ta hoặc tự trở về Thiên Vũ giới, dù sao ước định giữa ngươi và ta đã chấm dứt.
Vi Thanh biến sắc mặt, trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Ta cùng ngươi đi thành Thiên Hàn, ta muốn xem uy của Thánh Ma rốt cuộc mạnh đến mức nào.
Lý Vân Tiêu hờ hững liếc qua Vi Thanh, cười khẽ, hắn không nói gì nhiều:
- Vậy đi thôi.
Vi Thanh cảm giác như bị Lý Vân Tiêu nhìn thấu, vừa lúng túng vừa tức giận.
Trong Thánh Ma điện nhờ có Lý Vân Tiêu thành toàn nên Vi Thanh mới có cơ hội xông Ma Tôn cảnh, xem như gã đã nợ nhân tình rất lớn.
Đi thành Thiên Hàn vừa muốn thể nghiệm hào tình của Thánh Ma nhưng Vi Thanh càng hy vọng có cơ hội trả lại nhân tình đó.
Vi Thanh không ngờ bị Lý Vân Tiêu nhìn thấu, khiến gã hơi lúng túng.
Thế là hai luồng sáng bay nhanh đi Nguyên quận.
Nguyên quận là một tòa ma thành cách Hành Lang Phù Đồ gần nhất, bên trong chỉ có một truyền tống trận loại nhỏ.
Không lâu sau hai người trở về Nguyên quận, bị cảnh tượng trước mắt làm giật mình.
Tường thành ngày xưa vững chắc uy nghiêm đã sụp đổ, trong thành đầy đất hỗn độn, tàn phá không chịu nổi. Một số nơi thậm chí bị san bằng, đường cái rỗng tuếch, nhiều Ma Sát bay tứ tán, cảnh tượng tận thế.