Phía trước là một quảng trường to lớn, quảng trường trống rỗng không có gì, rải rác nhiều xác Ma tộc nằm sấp trên mặt đất, đã mục nát nhiều năm.
Lý Vân Tiêu đăm chiêu quét mắt qua, đột nhiên hỏi:
- Nếu có tranh Phù Đồ là có thể lẩn tránh phần lớn nguy hiểm thì tại sao những người này chết ở đây?
Vi Thanh đáp:
- Hơn phân nửa là tự tàn sát nhau? Nếu có Hóa Lân Ma Cốt Ma Tôn cảnh thì ngươi và ta cũng sẽ giành cướp.
Lý Vân Tiêu ngẫm lại thấy cũng đúng.
Quảng trường dài mấy ngàn trượng, bốn phía có hành lang kéo dài, nếu không có Yết quen thuộc chỗ này thì dễ bị lạc.
- Ủa?
Chợt có tiếng kêu nghi hoặc vang lên:
- Hai ngươi hình như biết đường.
Hai người lập tức ngừng lại, bởi vì chạy quá nhanh nên họ trượt dài hơn mười trượng trên quảng trường.
Không gian trước mặt đung đưa một chút, một Ma tộc xuất hiện. Ma tộc cao to vạm vỡ, sau lưng cõng thanh kiếm to.
Hai người biến sắc mặt, ánh mắt trầm trọng:
- Thương Quân!
Ba người thành hình tam giác đứng yên không nhúc nhích, không có tiếng động.
Thương Quân lên tiếng phá vỡ tĩnh lặng, giọng lạnh lùng nói:
- Cởi áo đen ra.
Hai người không nhúc nhích.
Lý Vân Tiêu xì cười:
- Tại sao?
Thương Quân lấy làm lạ:
- A? Ngươi biết rõ bổn tọa là Ma Tôn còn dám chất vấn tại sao?
Ánh mắt Thương Quân lạnh băng b*n r* tia sáng lạnh muốn nhìn thấu khuôn mặt trong áo đen.
Lý Vân Tiêu nói:
- Không phải chất vấn, chỉ là tò mò.
Thương Quân tiến lên một bước, lạnh lùng nói:
- Không cho phép tò mò.
Lý Vân Tiêu cảm nhận uy nhiếp to lớn, hắn không muốn cứng rắn đấu với Thương Quân, thuận thế thụt lùi ra sau.
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Thế này hơi khinh người quá đáng.
Thương Quân cười khẽ:
- Biết thì tốt, đúng là khi dễ các ngươi, ai kêu các ngươi không đủ thực lực làm chi?