Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
- Ta đang có ý này!
Hai người không mưu mà hợp, tiếp theo bàn bạc chi tiết việc phối hợp.
Đột nhiên biển ma bình thường dậy sóng lớn, như một vòng xoáy dâng lên trong khoảnh khắc hủy diệt. Sóng lớn ngập trời vỗ đập bốn phương tám hướng.
Một số Ma tộc đứng bên cạnh thực lực thấp không chút báo trước bị cuốn vào, bọn họ phát ra tiếng gào thê thảm.
Lý Vân Tiêu, Vi Thanh lùi ra sau mấy ngàn trượng mới né tránh sóng biển ma đập trúng người.
Một số Ma tộc bị sóng đánh trúng không bị cuốn đi mà trực tiếp hàng giải, càng gào rú thê lương hơn, cực kỳ thê thảm.
Một số cường giả có kinh nghiệm chợt mở mắt ra, trong mắt b*n r* tia sáng:
- Sắp mở ra!
Có tiếng sang sảng vang lên:
- Ha ha ha! Đã bắt kịp, suýt nữa hỏng việc lớn!
Trên bầu trời có tiếng nổ ầm ầm, một áng mây đen bay vọt tới, lăn lộn vài cái biến ra thân hình nam nhân trên biển ma.
Nam nhân cao to vạm vỡ, râu quai nón che nửa khuôn mặt tràn đầy dữ tợn, mắt ưng lạnh băng nhìn xuống dưới, lưng cõng thanh kiếm to lớn cực kỳ bắt mắt.
Trong biển ma bên dưới bỗng dâng lên cột nước to như mâu đâm vào nam nhân.
Một số Ma tộc cường đại biểu tình giật mình, vì bọn họ thấy rõ đòn công kích đó không phải cột nước mà là một xúc tu màu đen nhanh như tia chớp, thế như chẻ tre.
Lý Vân Tiêu thầm giật mình, chẳng lẽ trong biển ma có quái vật gì sao?
Lý Vân Tiêu nhìn kỹ nam nhân kia, xem khí thế thì rất có thể là Ma Tôn.
Ba người Chỉ đã xác định ý tưởng của Lý Vân Tiêu, vì sau khi nam nhân xuất hiện thì ba người luôn nhắm mắt chợt mở ra, vẻ mặt kiêng dè.
Nhiều người bên cạnh thầm la lên:
- Là Thương Quân!
Dường như họ nhận ra thanh kiếm to sau lưng nam nhân, cực kỳ kiêng kỵ người này, không dám nói lớn tiếng.