Rất nhiều cường giả đều biến sắc mặt, bọn họ hoảng sợ phát hiện mình không thể đứng vững trong lực hút.
Tộc trưởng mạnh nhất, gã hoảng sợ nhìn vào chính giữa vòng xoáy không gian:
- Đó là cái gì!?
Trong vòng xoáy có một cái bình nhỏ màu bạc phun ra nuốt vào ma khí.
- A! Tộc trưởng cứu ta!!
Chớp mắt nhiều Ma tộc bị Âm Dương Nhị Khí Bình hút vào.
Yết cũng bỗng nhiên ra tay, ma quang dâng lên từ dưới chân gã. Đám cường giả bị hút không thể nhúc nhích bỗng nổ bùm bùm, hóa thành ma khí tinh thuần nhất bị hút vào.
Tộc trưởng chưa kịp van xin đã bị Yết ngắt đầu ném vào Âm Dương Nhị Khí Bình.
Vi Thanh bắt ấn thu về, cái bình từ không trung rớt xuống lòng bàn tay gã, chợt lóe biến mất.
Vi Thanh oán trách Yết:
- Âm Dương Nhị Khí Bình là trân bảo hiếm có trên đời, đừng tùy tiện ném rác vào trong!
Yết cười khùng khục:
- Ha ha ha! Dù sao cuối cùng bọn chúng đều bị hàng giải thành ma khí, kệ nó đi.
Yết lật tay lại, tấm tranh Phù Đồ xuất hiện trong tay, gã tham lam l**m môi.
Mắt Vi Thanh lóe tia kỳ dị nhìn bức tranh chằm chằm.
Yết nói:
- Ngươi thật thông minh, chờ lúc nó mở ra thì cướp tranh. Ngày thường lão tử chạy khắp nơi nhưng không biết trong tay ai có tranh, uổng công hơn tháng trời. Ngươi cầm tranh đi, ta vào Âm Dương Nhị Khí Bình là bớt phí một tấm.
Vi Thanh nhận lấy tranh Phù Đồ, cất đi, gật đầu nói:
- Ngươi đi vào trước, nếu dọc đường gặp ai có tranh thì cướp lấy, nếu không thấy thì ngươi hãy ở bên trong.
Vi Thanh nói xong lắc người hóa thành ma quang bay hướng mũi tên đã chỉ.
Trong phút chốc trên bầu trời Nguyên quận rất nhiều ma quang lấp lóe hướng về Hành Lang Phù Đồ.
Đa số người không có tranh Phù Đồ, không có tranh cũng vào được, chẳng qua tính nguy hiểm tăng gấp trăm lần. Nhưng khu trung tâm mở ra cũng mang đến ích lợi nhất định, khiến người khó thể cưỡng lại.