Dao bước trên đường lát đá từ từ đi tới, phía trước là một căn phòng nhỏ tinh xảo, thanh u nằm giữa cây hoa, bên trong có ánh nến lọt qua khe hở.
Với một nữ nhân thì hôm nay là giây phút quan trọng nhất.
Dao khẽ gọi:
- Dật đại nhân, ta đến rồi.
Dao cố nặn ra khuôn mặt cười, để mình hoạt bát, quyến rũ hơn chút.
Trong phòng vọng ra thanh âm nhàn nhã lười nhác không chứa cảm xúc khác:
- Vào đi.
Lý Vân Tiêu núp giữa hư không bỗng run nhẹ, vì thanh âm kia quá quen thuộc, hơn nữa người này tên là...
Dao khom người nhẹ gật đầu:
- Tạ ơn Dật đại nhân.
Dao đẩy hai cánh cửa ra, bước vào.
- Quả nhiên tên là Dật.
Lý Vân Tiêu cảm thấy rất lạ, hắn hơi vận chuyển đồng thuật nhìn vào khe cửa Dao mở ra.
Nhìn xong Lý Vân Tiêu ngẩn ngơ. Căn phòng bên ngoài tinh xảo trang nhã, bên trong trang hoàng cực kỳ xa hoa. Một nam nhân nửa nằm trên giường, bộ dáng biếng nhác, là Lý Dật đây mà!
Đầu óc Lý Vân Tiêu ngừng hoạt động, hắn như hóa đá, hoàn toàn không hiểu trước mắt đang thấy cái gì.
Chợt có tiếng hét chói tai:
- Ai đó!?
Gió rít mạnh mẽ cắt qua chỗ Lý Vân Tiêu ẩn náu.
Lý Vân Tiêu thầm la:
- Nguy rồi!
Mới nãy Lý Vân Tiêu giật mình, tinh thần ngơ ngẩn nên bị người phát hiện.
Lý Vân Tiêu không có đường trốn đành từ hư không xuyên qua lắc người chạy hướng Phi bộ.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Có tiếng rung mạnh, không gian nơi Lý Vân Tiêu đã đứng bị đấm thủng cái lỗ sâu, rộng bảy, tám trượng, sâu không thấy đáy.
- Có chuyện gì?!
Nguyên Phi bộ chấn động, mấy chục bóng người chớp mắt bay lên trời.
Người ra tay dần lộ mặt giữa hư không, là một trong hai vị Ma Quân đi cùng Lý Dật. Ma Quân mặt lạnh băng độn quang đuổi theo Lý Vân Tiêu.
Lý Dật lao ra khỏi phòng, Dao mặt trắng bệch vừa xấu hổ vừa tức giận nhìn chằm chằm Ma tộc Phi bộ trên bầu trời.