Vi Thanh giật mình nói:
- Nói như thế, vậy thì đúng là hắn không sai rồi. Chỉ là hắn phô trương thanh thế triển khai lôi thuật Độn Không rốt cuộc là vì sao?
Hai người nhìn chằm chằm trên bầu trời quan sát, rất nhiều ánh sáng đều đuổi theo phương hướng Lý Vân Tiêu đã đi.
Vi Thanh mới hừ lạnh một tiếng nói:
- Nhìn dáng dấp hắn lại chọc tới cái gì cực kỳ phiền toái rồi.
Yết gật đầu nói:
- Đúng vậy a, cấp 2 đỉnh cao Ma Quân đều có mấy vị. Có điều cũng may không nhìn thấy bóng dáng Ma Tôn, sẽ không có chuyện.
Vi Thanh nói:
- Vậy chúng ta có nên đuổi theo sau xem chút?
Yết nghĩ ngợi một lúc, nói:
- Cũng được, ngược lại chuyện Hóa Lân Ma Cốt cũng không vội, xem một chút Lý Vân Tiêu lại chọc ra chuyện gì đi.
Bóng người cả hai hơi loáng một cái, trực tiếp biến mất ở tại chỗ.
Giờ khắc này, Lý Vân Tiêu đã chạy được mấy chục dặm, đồng thời cũng kéo dài cự ly với những người phía sau càng ngày càng lớn.
Theo sát phía sau hắn chính là Lạc, đối phương ố sức đuổi theo hét lớn:
- Dừng lại! Hóa Lân Ma Cốt kia với với sức của một người ngươi là không nuốt vào được, hai người chúng ta hảo hảo thương lượng đã!
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Muốn thương lượng cũng phải tìm chỗ an toàn lại thương lượng nha, mặt sau truy binh nhiều lắm, ta có chút sợ, chờ ta chạy đến lúc mệt rồi dừng lại.
Nói xong, tốc độ lôi độn của hắn lại tăng lên mấy phần, lần thứ hai kéo dài khoảng cách với Lạc.
Lạc trơ mắt kinh hãi, tỏ vẻ không tin nổi. Hắn tự xưng là độn tốc cực tốt, nhưng không thể so sánh được với đối phương, lúc này đúng là khó khăn rồi.
Đương nhiên suy nghĩ nhiều cũng vô ích, hắn cũng chỉ có thể tiếp tục gia tốc lên.
Lạc mặt trầm như nước, hai mắt đều tuôn ra vẻ phẫn hận, nhắm mắt xông về phía trước.