- Hiện tại ba vị không lời gì để nói chứ?
Dao khẽ cười một tiếng, vươn tay ra, nha hoàn kia nhất thời tiến lên nhặt túi trữ vật, nhìn vẻ mặt của ba người, trên mặt nha hoàn là nụ cười gằn khinh thường vô cùng.
- Chậm đã!
Lạc đột nhiên biến sắc mặt, đưa tay ngăn ở trước người nha hoàn kia, quát lên:
- Có vấn đề!
- Có vấn đề?
Tất cả mọi người đều sững sờ, sắc mặt Dao lập tức trầm xuống, lạnh giọng nói:
- Có vấn đề gì? Lẽ nào ngươi vẫn còn muốn dây dưa?!
Lạc quỷ dị nở nụ cười, dùng ngón tay chỉ vào tử sắc thiên tinh Hóa Lân Ma Cốt, nói:
- Ta là nói vật này có vấn đề.
- Hả?
Tất cả mọi người đều đầu óc mơ hồ, phản xạ có điều kiện nhìn theo ngón tay hắn chỉ.
Lý Vân Tiêu đồng tử co rút lại, thầm hô không ổn, hắn cách Lạc gần nhất, trong nháy mắt liền cảm ứng được Ma Nguyên Lực trong cơ thể Lạc trong khoảnh khắc bạo động lên, ở một cái chớp mắt liền nâng lên đến đỉnh cao!
- Ầm!
Không khí quanh thân Lạc cũng theo đó nổ tung, hóa thành từng vòng sóng khí hướng về bốn phía chấn động đi.
Nha hoàn kia đứng mũi chịu sào, kêu thảm một tiếng đã bị đánh bay ra xa mấy chục trượng, hung hăng đánh vào trên vách tường, nổ ra một cái lỗ thủng, rơi ra ngoài.
Biến cố này làm cho tất cả mọi người đầu óc choáng váng, nhất thời không phản ứng kịp.
Chỉ thấy Lạc thân pháp lóe lên, liền đưa tay thu lấy túi trữ vật, đồng thời năm ngón tay nắm lại, ở bên ngoài nắm tay hiện ra một bộ quyền sắc bén, đột nhiên hướng về phía sân khấu đánh tới!
- Ầm ầm!
Cấm chế trên đó trong nháy mắt bị đánh tan, "Oành" một tiếng nổ bể ra.
Trong đôi mắt Lạc lộ ra vẻ kích động, đột nhiên chụp vào cái Hóa Lân Ma Cốt kia.
Nhưng tốc độ hắn nhanh, tốc độ Lý Vân Tiêu thì lại càng nhanh hơn, ánh chớp "Đùng" lóe lên, tại chỗ cũng chỉ còn sót lại một đạo tàn ảnh, trong nháy mắt bàn tay Lạc hạ xuống, cái Hóa Lân Ma Cốt kia liền lập tức biến mất không còn tăm hơi.