- Ba tiểu tử này thật là càng ngày càng muốn chết. Tự mình làm bậy thì không thể sống được.
- Ba người này đúng là đầu óc có vấn đề, hay là cố ý tìm tới?
Lạc lạnh lùng nói:
- Ba người chúng ta như thế nào không cần ngươi tới dự đoán, ngươi gọi người có thể làm chủ ra đây mới đúng. Chúng ta không rảnh cùng một tên lâu la nói chuyện.
- Làm càn! Dám bảo lão phu là lâu la!
Điển nhất thời giận dữ, khiển trách:
- Lão phu ở Phi bộ cũng đã hơn ba vạn năm, chưởng quản cửa hàng này cũng có 8000 năm, Nguyên Quận người nào nhìn thấy lão phu không phải tôn xưng một tiếng ‘ Điển đại nhân ’, ngươi lại dám gọi ta là ‘ lâu la ’!"
Lạc cười nói:
- Sống được đã lâu, cũng bất quá là cậy già lên mặt mà thôi. Không thể là chủ sự, còn không thừa nhận mình là lâu la.
Điển lạnh giọng nói:
- Ba vị thật hung hăng, hay, rất hay! Trước tiên đem tên gọi cùng thân phận báo ra, để cho lão phu được chiêm ngưỡng.
Lạc khoát tay nói:
- Tên của ba người chúng ta ngươi còn chưa đủ tư cách biết đến, ngươi chỉ cần đem Tử sắc thiên tinh Hóa Lân Ma Cốt này bán cho chúng ta, chính là việc ngươi bây giờ nên làm.
- Không bán!
Điển cả giận nói:
- Đồ vật của Phi bộ chúng ta, chẳng lẽ cũng bị các ngươi ép mua đi mất sao? Vậy thì thật là chuyện nực cười rồi!
Lạc cười nhạo nói:
- Ép mua? Ngươi trợn to mắt nhìn rõ ràng, tất cả mọi người đang nhìn đây, là các ngươi bày ra bán, hiện tại chúng ta muốn mua, lại còn nói không bán rồi hả? Công lý ở đâu?
- Đúng vậy a, rõ ràng bày ra bán, hiện tại đột nhiên đổi ý, không khỏi quá bắt nạt khách rồi.
Trước cửa không ít người đều cảm thấy rất là không vui, dù sao tất cả mọi người ở đây đều là thân phận khách hàng, nói không chắc ngày nào đó việc này liền rơi vào trên người mình, vì lẽ đó trên lập trường mọi người vẫn là đứng về phía ba người mua hàng.