Thủ lĩnh hét lớn:
- Trên người chúng ta có không dưới một ngàn phương cực phẩm ma nguyên thạch, chỉ cần đại nhân chịu ra tay thì những ma nguyên thạch này toàn là của đại nhân, không thì bị những Ma Câu Trùng dính vào sẽ hỏng hết.
Lý Vân Tiêu lộ vẻ mặt mừng rỡ:
- Nguyên Quận?
Nét mặt Lý Vân Tiêu mừng rỡ, hắn quan sát những Ma Câu Trùng rồi bay tới cách trăm trượng thì ngừng.
Lý Vân Tiêu hỏi:
- Các ngươi đều là người Nguyên Quận? Nơi này cách Nguyên Quận bao xa?
Đám người nghe xong liền hiểu.
A Mạo vội nói:
- Đại nhân cứ chúng ta đi rồi chúng ta dẫn đại nhân đi Nguyên Quận, thù lao cũng sẽ không ít.
Lý Vân Tiêu đồng ý ngay:
- Được.
Lý Vân Tiêu lăng không chộp, Tiếu Ngạo Hồng Trần rơi vào tay hắn, đón gió biến thành quạt ba tiêu.
Những Ma Câu Trùng hình như cảm ứng được nguy hiểm, một phần kêu vù vù tách ra bay hướng Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu vung tay lên quạt một cái, trong phút chốc cuồng phong gào thét, lực lượng kh*ng b* thổi qua.
Những Ma Câu Trùng bị lực lượng phong hỏa chấn nổ tan xác, tiếng nổ đì đùng không dứt bên tai.
Những người Ma tộc thấy Lý Vân Tiêu ra tay thì mừng rỡ, đặc biệt sau khi chia nhỏ Ma Câu Trùng ra thì cảm giác áp lực giảm bớt.
Nhưng Lý Vân Tiêu quạt một cái giải quyết hết tất cả sâu, bọn họ trợn mắt há hốc mồm nhìn.
Đám người chưa phản ứng lại chợt cảm giác có lực lượng buông xuống cạnh mình, là Lý Vân Tiêu thuấn dị tới. Tay Lý Vân Tiêu cầm Tiếu Ngạo Hồng Trần quạt, lực lượng cuồng bạo khuếch tán bốn phương tám hướng.
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Một chuỗi tiếng nổ, những con Ma Câu Trùng không có cơ hội trộn đã vỡ nát thành phấn, háo thành ma khí tinh thuần nhất.