Man thu tay phải về, cái bóng ma vượn tất cả gã tan biến trên không trung. Man từ từ ngồi xuống.
Nhưng chớp mắt ao đen b*n r* tia sáng lạnh chất chứa kinh sợ, khuôn mặt ma vượn to lớn hiện ra.
Đằng trước không trung, năm ngón tay Lý Vân Tiêu nắm hờ, kiếm khí kh*ng b* không ngừng phát ra từ người hắn. Tất cả quy tắc trong thiên địa ngừng vận chuyển vào khoảnh khắc này, ngưng tụ thành một thanh kiếm!
Tranh cũng hết hồn:
- Là kiếm khí đó!
Kiếm ý cường đại kia lúc trước lộ ra khi đánh bại Trụ.
Khác biệt là lúc trước Trụ bị động dẫn phát, gieo gió gặt bão. Giờ phút này Lý Vân Tiêu tự mình ngưng tụ nó.
Một thanh thánh kiếm rộng lớn luân phiên hư thực, đêm ngày không ổn định trong lòng bàn tay Lý Vân Tiêu. Kiếm ý cường đại háo thànthừng vòng ánh sáng vàng tán đi.
Trên chiến xa, rốt cuộc Lỗ Thông Tử sợ hãi kinh hoàng nói:
- Kiếm... Kiếm đó rốt cuộc là sao? Dù là thánh khí cũng không có uy năng kh*ng b* như vậy.
Man đứng bật dậy, người kêu răng rắc như bành trướng một vòng. Man lại giơ tay lên, ma vươn sau lưng gã nhúc nhích theo, càng dữ tợn.
Không chỉ thế,, sau đuôi chiến xa kéo trứng vàng to lớn, mấy trăm phù văn không ngừng vỡ ra, mơ hồ có ma ảnh to lớn chuyển động trong trứng.
Cơ thể Lý Vân Tiêu chịu đựng đau đớn to lớn, lực lượng thân thể hư quang không chịu đựng nổi kiếm khí, mạch máu thi nhau vỡ nát.
Lý Vân Tiêu đột nhiên siết chặt thánh kiếm, chịu đựng cơn đau lăng trì giơ kiếm chém tới trước.
Ầm!
Thiên địa nháy mắt bị chém thành hai nửa. Man hét to đánh quyền kình đụng vào kiếm quang, chiến xa nổ nát. Tám con giống rồng giống ngựa trong khoảnh khắc hóa thành ma khí tán đi.
Tay của Man nháy mắt bị kiếm khí xé rách ra, nổ nát.
Kiếm quang bị trùng kích nổ tung, cuốn lấy Lỗ Thông Tử kinh hoàng ngồi bên cạnh vào.