Lý Vân Tiêu đứng yên tại chỗ không tránh né, vác A Lại Huyền Việt trên vai, ma binh tan biến trong tay hắn.
Lý Vân Tiêu vươn tay phải ra, tay trái bắt ấn, một luồng ánh sáng vàng hiện ra trong lòng bàn tay nháy mắt hóa thành quạt ba tiêu, Tiếu Ngạo Hồng Trần.
Mắt Trụ lồi ra, hút ngụm khí lạnh:
- Ui!
Trụ khựng người, bàn tay to chộp hư không cưỡng ép xoay người bắn sang bên hông háo giải lực lượng trùng kích.
Trụ cưỡng chế tùng kích của bản thân làm gã bị thương nhẹ, sắc mặt âm trầm nhìn Tiếu Ngạo Hồng Trần chằm chằm.
Lúc trước Lý Vân Tiêu quạt một cái kinh thiên động địa đều bị nhiều Ma tộc thấy, giờ cây quạt lại hiện ra làm bọn họ thầm sợ hãi.
Sắc mặt Lỗ Thông Tử trầm trọng từ xa nhìn cây quạt, lão không sợ nhưng rất tò mò, hơi khao khát muốn cầm lây nghiên cứu.
Trụ trầm giọng hỏi:
- Đây là cây quạt gì?
Lý Vân Tiêu xì cười:
- Xì, mới rồi còn vênh váo tới mức muốn sóng vai với mặt trời, sao giờ héo rồi?
Trụ tức giận quát:
- Không phải bổn tọa sợ ngươi, chỉ hơi e ngại huyền khí trong tay của ngươi, có giỏi thì đừng dùng huyền khí!
Lý Vân Tiêu thộn mặt ra, ngơ ngác hỏi:
- Đại nhân muốn mặt? Có biết mặt là vật gì không?
Đám Ma Quân ngó nhau, xì xầm lén châm chọc.
Những thanh âm dù rất nhỏ nhưng chui vào tai Trụ rõ mồn một, làm mặt gã đỏ rần.
Trụ tức giận quát:
- Dù ngươi có dùng thì bổn tọa cũng không sợ ngươi!
Ngoài minẹg Trụ nói vậy nhưng lòng thầm lo, gã nhảy lên, hai tay ngưng chưởng đánh ra, nhưng không mạnh mẽ như vừa rồi mà có chút thăm dò.
Lý Vân Tiêu cười lạnh một tiếng, tay xoay Tiếu Ngạo Hồng Trần giơ cây quạt trước mặt nghênh đón song chưởng.
Bùm!
Chưởng lực của Trụ đập vào miếng lá, phản chấn ánh lửa mãnh liệt vù vù đốt người gã.
Trụ kịp dùng ma khí mạnh mẽ bảo vệ qunha thân, lửa khó thể đến gần gã.