Tranh, Trụ lấy lại tinh thần, hai người nhìn nhau, thấy giật mình và kiêng kị trong mắt đối phương.
Hai người ăn ý đáp xuống cách trước mặt Lý Vân Tiêu mấy trăm trượng. Mặt Tranh, Trụ lạnh băng nhìn Lỗ Thông Tử chằm chằm.
Trụ cười khẩy nói:
- Tiểu tử giỏi. Dám lừa chúng ta! Giờ thì ngươi bó tay chịu trói hay để chúng ta tiễn ngươi về trời?
Lỗ Thông Tử lạnh lùng nói:
- Ngươi nói ác vậy, tranh thủ luyện hóa một ma thân chắc được lợi nhiều đúng không? Còn bảo ta lừa các ngươi? Hôm nay không chết không ngừng!
- Hừ! Hay cho câu không chết không ngừng!
Tranh cười lạnh nói:
- Ngươi có tư cách này sao? Bốn chữ đó hơi đao to búa lớn.
Lỗ Thông Tử hừ lạnh một tiếng:
- Tranh bộ đúng là mạnh thật nhưng chưa chắc lão phu sẽ thua các ngươi!
Lỗ Thông Tử giơ roi đồng lên, ma thú, ma cồng tán loạn bốn phía như nhận được tín hiệu bốn phương tám hướng xúm lại.
Những khí thế cường đại khuếch tán khiến các Ma tộc Tranh bộ biến sắc mặt, lòng người hoảng sợ, tình hình náo động.
Tranh kinh kêu:
- Những ma thú, ma cầm này là tộc loại nào, sao ta chưa từng gặp qua?
Lỗ Thông Tử cười đắc ý:
- Ha ha ha! Chúng nó toàn là tâm huyết của lão phu, Long Tượng Trí Mang đời thứ ba, Thủ Hạc đời thứ bốn, còn có Sỏa Điểu đời thứ ba... Ha ha, mỗi chủng loại là kết tinh trí tuệ của lão phu.
Tranh giật mình kêu lên:
- Cái gì? Mấy thứ này là Long Tượng Trí Mang?
Tranh nhìn những ma thú cường đại, thể hình khác hẳn với Long Tượng Trí Mang, khí thế và lực lượng cũng khác nhau một trời một vực.
Nhưng nhìn kỹ thì có nhiều chỗ giống nhau, tuy làm người ta khó tin nhưng chứng minh Lỗ Thông Tử nói thật.
Tranh kinh ngạc kêu lên:
- Sao ngươi làm ra được?
Lỗ Thông Tử lạnh lùng cười:
- Hình như Tranh đại nhân rất có hứng thú? Muốn biết bí thuật cũng được, giết Lý Vân Tiêu thay ta thì ta sẽ đưa bí thuật cải tạo những ma vật này cho đại nhân.