Ma Sát bay đầy trời kêu la tứ tán.
- Nhữn con này là... Quái vật gì?
Người phụ trách sợ hãi tứ chi căng cứng, không hay biết một con quái hình sói vuốt nhọn răng nanh đến sau lưng mình.
Phập!
Móng vuốt của con quái hình sói đâm vào sau lưng người phụ trách.
Vô số Ma Sát chạy ra từ vết thương, người phụ trách tự biết không hy vọng sống, bỗng nhiên giơ tay lên đâm trường mâu ra sau lưng.
Bùm!
Lại vang tiếng nổ, một con ma thú khác xông lên vỗ nát đầu người phụ trách, cơ thể gã hàng giải thành Ma Sát cấp thấp nhất kêu la bay đi.
Chỉ vài giây đám Ma tộc xông lên cơ bản tử thương hơn phân nửa, một số sống sót chạy đi xa không dám đến gần.
Lỗ Thông Tử hơi bất mãn:
- Hừ! Làm chậm trễ thời gian của lão phu!
Lỗ Thông Tử leo lên chiếc chiến xa màu vàng bên cạnh mình, chiến xa dài mười thước, ánh sáng lấp lánh quan hnó. Ánh sáng chợt lóe, mười hai họng pháo âm u chĩa bốn phương tám hướng.
Đằng sau chiến xa kéo một thứ kim loại bầu dục to lớn khắc đầy các loại trận pháp.
Đằng trước chiến xa có tám ma thú giống ngựa giống rồng kéo, nhận được lệnh nó lao nhanh tới trước.
Ma thú, ma cầm đầy trời tụ lại hai bên chiến xa gầm rống chạy nhanh trên trời, không ai dám chắn.
Con ngươi Lỗ Thông Tử co rút b*n r* ma quang bỗng nhiên nhìn chằm chằm đằng trước.
Cách hơn ngàn trượng một bóng người đơn độc đứng, ánh mắt như xuyên thấu không gian lạnh lùng nhìn chăm chú vào Lỗ Thông Tử.
Lỗ Thông Tử bị ánh mắt đó nhìn cả người run rẩy, lấy lại tinh thần hét to:
- Lý Vân Tiêu, chết đi!
Roi rồng màu nhạt trong tay Lỗ Thông Tử giải phong vung tới trước, gió rít phát tán.
Trong phút chốc vạn thú lao nhanh, hàng trăm ma thú, ma cầm cường đại hai bên như nhận được mệnh lệnh, tất cả b*n r* tia hung ác, lấy Lý Vân Tiêu làm mục tiêu vọt tới.