Mắt Lý Vân Tiêu hấp háy ánh sáng, hắn thấy chỗ mặt đất nứt, các tầng cấm chế dưới lòng đất bị kích phát. Mỗi cấm chế đụng phải ma cầu đều bị diệt, không chút chống cự.
Uy lực ma cầu quá kh*ng b*, nó oanh kích san bằng phạm vi mấy ngàn trượng, một hố sâu to lớn lộ ra, gần như sâu không thấy đáy.
Ma cầu nổ tung, mặt đất tĩnh lặng lại, đưa mắt nhìn bốn phía tĩnh mịch nhưng không gian vẫn có tiếng ầm ầm làm người ù tai quanh quẩn thật lâu trong hư vô.
Con ngươi Lý Vân Tiêu co rút, mắt mơ hồ lóe tia tức giận:
- Quả nhiên đã đi hết!
Tranh nhìn Trụ:
- Ngươi lần nữa cảm ứng xem có thể phát hiện ra bản thể không?
Sắc mặt Trụ khó coi gật đầu, tay bắt ấn đứng trong hư không, nhắm mắt cảm ứng.
Trụ chợt mở mắt vội nhìn phía xa, kêu lên:
- Ở bên kia! Hình như bọn họ muốn xông ra ngoài thành!
Trụ dứt lời không gian quanh thân gã xoay chuyển, Lý Vân Tiêu là người lao ra ngoài đầu tiên, chớp mắt không thấy đuôi ánh sáng đâu.
Tranh quát to:
- Đi!
Tranh nhảy mấy cái, thi triển thân pháp mạnh nhất đuổi theo.
Còn lại đám người Ma Quân, Nguyệt, Tiểu Hồng vội vàng theo sau nhưng chậm nhiều.
Lý Vân Tiêu chạy mấy chục dặm thì cảm nhận chấn động không gian kịch liệt, cấp độ chấn động kiểu này không phải đánh nhau bình thường.
Lý Vân Tiêu phán đoán ngay là nhóm Lỗ Thông Tử oanh kích đại trận hộ thành.
Ma giới thiếu thuật luyện sư, ít thành trì nào có đại trận hộ thành. Thành Xạ Tinh nằm ở trung tâm Tranh bộ nên thuộc số hiếm hoi đó.
Đám người Tranh cảm ứng được, bọn họ tức giận điên cuồng bay hướng trung tâm động đất.
Trên góc tường thành thành Xạ Tinh, nhiều Ma tộc tụ tập lại kinh khủng nhìn lên trời:
- Là ai? Người nào to gan càn rỡ!?
Một đoàn ma ảnh như mây đen bay lung tung trên bầu trời, thỉnh thoảng đụng vào kết giới trên hư không.