Ma ảnh lộ biểu tình quái dị nói:
- Tiên sinh luôn cơ trí mà sao hôm nay cảm xúc kích động vậy? Chẳng qua bị té ngã một lần.
- Ừm!
Lỗ Thông Tử bình tĩnh lại, ổn định tinh thần nói:
- E rằng ma thân của ta sẽ bị bọn họ luyện hóa, rất có thể sẽ tìm đến đây. Man đại nhân có đối sách gì không?
Ma ảnh khôi ngô trước mắt là một trong tám Ma tôn, Man.
Man trầm giọng nói:
- Đúng là hơi rắc rối, nếu bị Thánh Sử biết là ta giở trò sau lưng việc này sẽ rất tệ cho toàn Man bộ. Bây giờ gã thiếu thốn thời gian nhất, ma thân của tiên sinh có thể chống đỡ được bao lâu?
Lỗ Thông Tử rầu lo nói:
- Phải xem thuật pháp của bọn họ thế nào, ta ước chừng không chống qua bảy ngày sẽ tìm ra chỗ chúng ta ẩn thân.
- Bảy ngày sao...
Đôi mắt hẹp dài của Man b*n r* tia sáng, gã vươn tay v**t v* ma đản, nét mặt si mê nói:
- Bây giờ chỉ có hai con đường, một là bây giờ ta rút đi lực lượng ma đản, dựa vào sức mạnh của chúng ta đủ giết ra. Cách này rất ổn thỏa, nhưng sẽ lãng phí nhiều lực lượng Thái Cổ ma Viên. Cách thứ hai là thừa dịp bọn họ thi thuật ma thân của tiên sinh thì chúng ta che chở ma đản giết ra, nhưng xác suất mang ma đản đi không cao, ta cũng sẽ bị lộ thân phận.
Lòng Lỗ Thông Tử máy động hỏi:
- Đại nhân phỏng đoán như vậy là muón chọn cách thứ nhất?
Man gật đầu, thở dài:
- Dù lãng phí cũng không còn cách nào, ta còn chưa muốn ngay mặt đối kháng với người cổ vực. Hấp thu những lực lượng Thái Cổ ma Viên này ta có thể che giấu tung tích lao ra khỏi thành Xạ Tinh này, sau đó tiên snh ẩn núp một thời gian. Dù Tranh bộ, cổ vực tạo áp lực với ta thì ta tuyệt đối không thừa nhận.
Lỗ Thông Tử sắc mặt âm trầm nghiến răng nói:
- Bây giờ chỉ đành làm vậy.
Man gật đầu, giang hai tay ra thuấn di đến bên trên ma đản, nhanh chóng kết ấn.