Mắt Lỗ Thông Tử chứa ý cười nói:
- Rất đơn giản, đưa Nặc Á chi chu cho ta, ta sẽ để ngươi mang những người này đi.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng hỏi:
- Làm sao giao dịch?
Lỗ Thông Tử nói:
- Bây giờ đưa Nặc Á chi chu cho ta rồi ta sẽ nói một nơi cho ngươi, nếu ngươi đi sẽ trông thấy người muốn gặp.
Lý Vân Tiêu cười giễu:
- Mấy năm không gặp đầu óc ngươi bị bệnh phải không? Ta sẽ đồng ý loại giao dịch này sao?
Lỗ Thông Tử khẽ thở dài:
- Nhưng không có cách nào tố hơn.
Lý Vân Tiêu nói:
- Có cách tốt hơn, nhưng ta muốn hỏi ngươi một cua,a ngươi muốn Nặc Á chi chu làm gì?
Lỗ Thông Tử mỉm cười nói:
- Tranh không nói với ngươi sao? Ta đã mượn ma đản của Thái Cổ ma Viên rồi, thứ đó quá to lớn, khó vận ra khỏi thành. Hơn nữa bên trong chứa sinh mệnh Thái Cổ ma Viên con, không thể cất vào huyền khí trữ vật.
Lý Vân Tiêu sửng sốt, hắn không ngờ Lỗ Thông Tử đánh cắp ma đản, cũng hiểu lý do lão đòi Nặc Á chi chu.
Lý Vân Tiêu trầm ngâm nói:
- Còn một cách nữa là ta dùng Giới Thần Bi đưa các ngươi và ma đản ra ngoài.
- Ha ha ha!
Lỗ Thông Tử cười phá lên:
- Nếu vào Giới Thần Bi thì ma đản còn thuộc về ta sao? Ta còn mạng sống sao?
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
- Ngươi lo lắng có lý, vậy là bây giờ chỉ còn một cách.
Lỗ Thông Tử hỏi:
- Cách gì?
Mắt Lý Vân Tiêu lóe sát khí lạnh lùng nói:
- Vậy thì giết người rồi sưu hồn
Chữ giết thốt khỏi môi đã có sát khí khó thể kiềm chế tuôn trào, Lý Vân Tiêu lao hướng Lỗ Thông Tử.
Lỗ Thông Tử nổi giận mắng:
- Đồ điên!
Lỗ Thông Tử không dám cứng rắn đối dầu Lý Vân Tiêu, hai chân nhún nhẹ, cả người bay lên cao biến nhạt dần, sắp ẩn vào hư vô.
- Hừ! Đến đi đâu thể do ngươi!
Mặt Lý Vân Tiêu lộ nét dữ tợn, năm ngón co lại, trong phút chốc một lôi long màu tím phá không bay vào hư vô, thân như cá bơi quấn lấy Lỗ Thông Tử.