Hoan vốn chỉ muốn cướp ma đản, Tranh ôm tái độ xem kịch vui, bây giờ thì gã lộ rõ tức giận.
Tranh không quan tâm ma đản có nát hay không, gã lắc người vọt lên bên trên ma đản, tay bấm ấn quyết đánh mạnh xuống.
Trụ hoảng hồn hét to:
- Cẩn thận ma đản!
Nhưng mặt Tranh dữ tợn phớt lờ Trụ, dốc sức đánh xuống một kích.
Hoan biến sắc mặt, hai tay bắt ấn nhanh, cơ thể biến to vài phần, khuôn mặt kéo dài ra, cơ thể như được kéo dài, túi da không có thịt xương.
Túi da phồng tới trình độ nhất định thì làn da nứt nẻ, các ma văn dày đặc lan tràn trên đó, chỗ khe nứt có ma quang tràn ra.
Bùm!
Túi da nổ tung hóa thành ma khí tán đi, thay thế là một lão nhân cao gầy mặt dữ dằn.
Lão nhân độc ác nhìn Tranh chằm chằm, ấn quyết trên hai tay chuyển động, lão giơ chưởng đón đánh.
Nếu Lý Vân Tiêu có mặt tại đây sẽ giật mình tái mặt không kiềm được trực tiếp ra tay.
Bởi vì người trước mắt là Lỗ Thông Tử.
Con ngươi Tranh co rút, gã chợt nhớ tới điều gì. Nghe nói có một tuật ẩn giấu độc ác có thể luyện háo Ma tộc thành tấm ma da khoác lên người là sẽ giấu hết hơi thở của mình vào trong, không thể phân biệt được.
Người trước mắt rõ ràng dùng bí thuật này, Hoan chỉ là tâm ma da của lão.
Tranh nghĩ đến đây thì rực cháy lửa giận vì sự độc ác của người này, ấn quyết tăng mạnh vài phần, gã quát to:
- Chết đi!
Lỗ Thông Tử cười gằn mắt lóe tia độc ác, mặt hiện ra mặt nạ như cá Thái Cực, ấn quyết luân chuyển, lòng bàn tay đánh ra kim ngân song giản.
Ầm ầm!
Bốn chưởng va chạm vào nhau, lực lượng cường đại không gì sánh bằng nghiền áp.
Lỗ Thông Tử khó đối kháng lại Tranh, cơ thể không ngừng toát ra ma khí. Trứng Thái Cổ ma Viên dưới thân Lỗ Thông Tử chợt biến nhạt, dần biến mất.