Tranh vỗ một chưởng xong sắc mặt không nhẹ nhàng mà nhìn xuống dưới.
Đăng hăng say châm chọc xong chợt nghe bên cạnh có giọng nam hỏi:
- Đại ca đang nói tới ta sao?
- Ui!
Đăng giật nảy mình, như châu chấu nhảy sang bên, kinh hoàng uqay đầu thấy Lý Vân Tiêu cười tủm tỉm nhìn gã.
Mặt Tiểu Hồng hơi trắng đứng sau lưng Lý Vân Tiêu, nàng không nhìn Đăng mà cảnh giác ngẩng đầu nhìn Tranh trên bầu trời.
Đăng giật mình kêu lên:
- Sao... Sao ngươi chưa chết?
Đăng phân tâm, bốn Thần Sát hợp sức công kích ập đến. Kình khí cường đại chồng lên từng tầng đè ép Đăng hoảng sợ thụt lùi, không dám tiến lên nữa.
Lý Vân Tiêu không chút khách sáo cười mắng:
- Cái con chim ngốc này, con mắt nào của ngươi thấy ta chết?
- Cái... Đó...
Đăng hết hồn, mới rồi Tranh đột nhiên tập kích vỗ chưởng dù là gã cũng chưa chắc né thoát, hon phân nửa sẽ bị tổn hại nặng. Không ngờ người trước mắt gã nhẹ nhàng đỡ, thần không biết quỷ không hay chạy tới.
Dù lòng giật mình nhưng Đăng không hoảng loạn vì cùng chiến tuyến với gã là một trong tám siêu cường giả Ma giới, gã tuyệt đối sẽ không thua được.
Đăng ổn định tâm tính, lạnh lùng cười:
- Hừ! Dù hiện tại không chết thì hơn phân nửa sẽ chết ngay sau đó.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nhìn Đăng, hắn nói với Tiểu Hồng:
- Giao người này cho nàng, hợp tác với Nguyệt giết hắn đi.
Tiểu Hồng biến sắc mặt, nàng liếc Nguyệt đứng gần đó, hừ lạnh:
- Ta không hứng thú đi chung với nữ nhân ngốc kia, để một mình ta ứng đối người này được rồi.
Biểu tình của Nguyệt khó coi nhưng Tiểu Hồng dù gì tới giúp mình, nàng tốt bụng nhắc nhở:
- Người này rất mạnh, không thể khinh thường.
Tiểu Hồng hừ nói:
- Ta tự có chừng mực, ngươi lo chính mình được rồi, đừng gây thêm rắc rối cho chúng ta.
Nguyệt biểu tình cực kỳ khó xem nhưng lòng cảm kích, nàng chắp tay nói: