Tử chưa đi vào thì trong điện dã truyền ra giọng nữ:
- Liệt Hình thú phát ra tiếng gầm đề phòng, không lẽ có khách quý tới chơi?
Thanh âm dịu dàng chất chứa sự kiên cường, quả nhiên là một nhân vật.
Tử và mấy Ma Quân khác lập tức nghiêm nghị hẳn lên.
Tử đứng một bên nói:
- Bẩm Nguyệt đại nhân, đúng là có hai vị bằng hữu đến chơi.
Giọng nữ lại truyền ra:
- A? Có chuyện gì không?
Tử lập tức kể lại tỉ mỉ đầu đuôi sự việc, đặc biệt nhất mạnh Lý Vân Tiêu đánh chết Phá Giáp Thiết Tích và nhường xác chết cho gã.
Nguyệt yện lặng nghe xong, vắng lặng một lúc rồi mới cất tiếng nói:
- Có thể một mình đánh chết Phá Giáp Thiết Tích thì thực lực của vị bằng hữu này ít nhất cũng là Ma Quân nhị giai đúng không? Không biết tôn tính đại danh của bằng hữu là?
Lý Vân Tiêu ngẫm nghĩ, trả lời:
- Đại nhân bảo ta Lý là được, người bên cạnh cứ kêu là Hồng.
- Lý, Hồng...
Nguyệt lẩm bẩm:
- Cái tên thật xa lạ. Nghe nói các người đến từ ngoài bộ, không biết ở bộ tộc nào? Vì chuyện gì mà muốn đi Băng Vực Nguyên Quận?
Sắc mặt Tiểu Hồng hơi khó chịu, nàng thầm nghĩ người tên Nguyệt này tò mò hơi nhiều.
Lý Vân Tiêu cũng nghĩ vậy nhưng hắn không lộ ra mặt, ung dung từ tốn nói:
- Ma giới rộng lớn vô biên, khó mà độ lượng. Chúng ta đến từ bộ tộc xa xôi, nói ra Nguyệt đại nhân cũng chưa chắc biết. Tại sao muốn đi Băng Vực Nguyên Quận thì đó là việc tư.
Lý Vân Tiêu nói một đống toàn lời nhảm nhí, không ngay mặt trả lời vấn đề nào.
Tiểu Hồng không kiềm được che miệng cười, nàng suýt cười ra tiếng.
Trong đại điện yên lặng không thanh âm.
Tử vội vàng nói:
- Nguyệt đại nhân chỉ là muốn hiẻu biết tình huống cơ bản của hai vị chứ không có ác ý, xin hãy nói đúng thật.