Bùm!
Lôi mâu bẻ đường cong mạo hiểm, luân bàn không ngừng tạo áp lực rốt cuộc lôi mâu gãy mang theo một miếng giáp xác.
Trên lưng thằn lằn có một chỗ không có phòng ngự, thịt nọ lộ ra trong không khí. Đau nhức và nguy cơ chết chóc khiến thằn lằn điên cuồng vùng vẫy.
Mắt Lý Vân Tiêu lóe tia sắc bén, tay bắt ấn vỗ mạnh ấn quyết sâu vào thịt thằn lằn.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
ấn quyết nổ tung trong người thằn lằn, nó nằm sấp xuống đất, đầu ngửa lên trời không nhúc nhích. Giáp xác trên người thằn lằn vỡ ra, mảng lớn da thịt khét đen, miệng nó xì khói.
Lý Vân Tiêu đang định tiến lên trước chợt có tiếng rít sắc nhọn vang lên, rồi một tiếng vèo, có thanh trường mâu c*m v** dưới chân Lý Vân Tiêu phát ra tiếng rung.
Lý Vân Tiêu ngước lên nhìn theo hướng trường mâu, trên thổ pha từ khi nào có một người đứng.
Người đó tướng mạo bình thường, thực lực cũng bình thường, chỉ cỡ Ma Quân nhất giai. Mày rậm, mắt to, đầu trọc, trong mắt trừ vẻ cảnh giác ra không có ác ý gì.
Nhưng không biết sao nam nhân mù một con mắt, một vết sẹo dài từ đỉnh đầu qua cằm vắt ngang qua cần cổ, trông dữ tợn kh*ng b*.
Có mấy người lục tục đi ra từ sau lưng nam nhân, có nam có nữ, toàn là tu vi Ma Quân nhất giai. Bọn họ liếc Lý Vân Tiêu một cái rồi nhìn sang con thằn lằn to. Lộ biểu tình giật mình.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nhìn nam nhân ném trường mâu. Hừ lạnh hỏi:
- Có ý gì?
Nam nhân vẻ mặt kinh hoàng bất giác lùi một bước, hơi nhát rồi lại cố gắng nói:
- Phá Giáp Thiết Tích này là của chúng ta!
Mấy người Ma tộc khác tụ lại, châu đầu nghe tai nói thầm gì đó.
Ánh mắt đám người đó nhìn Lý Vân Tiêu toát ra tia kính sợ.
Nơi này chỉ có hai người, xem dấu hiệu từ trên mặt đất chắc là Lý Vân Tiêu một mình đánh chết Phá Giáp Thiết Tích.