Cho nên cơ duyên trước mặt chính là cơ hội ngàn năm có một.
Ý niệm tới đây, sắc mặt Tiểu Hồng phát lạnh, trong mắt b*n r* hàn quang, dường như hạ quyết tâm nào đó.
Hai tay của nàng bấm niệm pháp quyết, một đạo kim quang b*n r* khỏi mi tâm, ẩn ẩn có bóng đen xoay tròn trong đó.
Bóng đen trong kim quang không ngừng xoay tròn, thời điểm này kim quang thu liễm, một tòa tháp cao hiện ra.
Lý Vân Tiêu đang vui vẻ thu thập phệ giới ma, đột nhiên cảm ứng được cái gì đó, sắc mặt hơi cả kinh, xoay người nhìn qua tòa tháp, lập tức nhận ra, hoảng sợ nói:
- Cổ Thần chiến trường?
Tuy thập phần kinh ngạc, nhưng nghĩ tới cái gì, cũng hiểu nguyên nhân trong đó.
Tuy lúc trước Cổ Thần chiến trường bị nghiền nát, nhưng chủ thể tháp vẫn trong tay Đế Quân, về sau Đế Quân bị Đệ Dạ nuốt, Cổ Thần chiến trường nằm trong tay Đế Dạ.
Mà Tiểu Hồng và Đế Dạ dung làm một thể, tự nhiên thánh khí nằm trong tay của Tiểu Hồng, nhưng chưa thấy hắn thi triển ra.
Trên mặt Tiểu Hồng cười lạnh, Cổ Thần chiến trường văng ra, thân tháp bát giác lung linh, tiếng lục lạc vang lên, sóng âm chấn động, phệ giới ma trong phạm vi mười trượng bị chấn nhiếp.
Sau đó hơn trăm ấn quyết đánh vào thân tháp, một đám kim quang b*n r*, những phệ giới ma này bị ma âm g**t ch*t.
Tiểu Hồng vui mừng không thôi, kích động bấm niệm pháp quyết, thân ảnh không ngừng tỏa ra hào quang sáng ngời.
Những thi thể phệ giới ma chết đi lập tức bị Cổ Thần chiến trường thu vào.
Kỳ thật nàng trước kia không vận dụng Cổ Thần chiến trường, cũng bởi vì Cổ Thần chiến trường hư hao quá nghiêm trọng. Lâu ngày tới nay, thật vất vả chữa trị không sai biệt lắm, nhưng vẫn ẩn giấu thủ đoạn, không phải vạn bất đắc dĩ thì không thể vận dụng.