Yết lắc đầu nói:
- Không có, đây là phệ giới ma! Nhưng mà loại màu trắng này chỉ là cấp thấp nhất, nhưng dù vậy cũng rất đáng sợ. Tên như ý nghĩa, chúng có thể thôn phệ lực lượng giới lực.
Trong mắt Yết b*n r* hào quang, nói:
- Nếu có thể thôn phệ chúng với số lượng lớn, như vậy rất có lợi! Bởi vì chúng thôn phệ giới l;ực, nếu như các ngươi thôn phệ nhiều loại như thế này, như vậy mặc dù không có nghê hồng thạch cũng có thể thích ứng giới lực Ma giới!
Lý Vân Tiêu nghe xong tâm thần khẽ động, có chút kiêng kị nhìn hắn, nói:
- Đã lợi hại như vậy, ngươi ăn có thể khôi phục thực lực đúng không?
Yết lắc đầu, nhìn qua viên cầu màu trắng, trong mắt mang theo thần thái xem thường, dường như không đặt vào mắt, cười nói:
- Những thứ này lực lượng quá thấp, không khác gì ăn hung hồn sát, chỉ là ẩn giới lực mà thôi, không có tác dụng với ta. Phệ giới ma có trắng, xanh lam, xanh đen, tím đậm và đen như mực, nếu muốn khôi phục thực lực, ít nhất cũng phải là phệ giới ma màu tím đậm mới được.
Lý Vân Tiêu lúc này mới yên lòng lại, hắn hứng thú với ma vật trong tay, tùy ý g**t ch*t, ném vào trong hồ.
Oanh!
Đột nhiên mặt nước chấn động, vô số thủy tiễn phóng thẳng lên trời, từng đạo thân ảnh vây quanh bốn phía, vô số con mắt đỏ tập trung mọi người.
Những phệ giới ma này giống như kiến, nhanh chóng tụ tập lại, tuy thực lực chỉ sánh ngang thập phương hung hồn sát, nhưng dầu gì cũng là phệ giới ma, mà số lượng của chúng quá khổng lồ, rậm rạp chằng chịt, làm cho da đầu người ta run lên.
Yết nói thầm cái gì đó, liếc mắt nhìn đám phệ giới ma, ánh mắt nhìn qua đáy hồ, không ngừng tìm kiếm, dường như đang tìm cái gì đó.
Đám người Lý Vân Tiêu cũng không chú ý tới hắn, hai tay bấm niệm pháp quyết, cũng không dám chủ quan, những phệ giới ma dùng thân hóa thành mũi tên, cũng không phải là những thủy tiễn vừa rồi có thể so sánh.