Lý Vân Tiêu ba người bay một lúc thì dừng lại.
Trước mặt rất hoang vu, hơn nữa màu sắc trong thiên địa đơn điệu.
Lý Vân Tiêu cong ngón búng ra, một đạo ma quang chui vào không gian biến mất không thấy gì nữa.
- Quả nhiên có kết giới.
Đồng tử Vi Thanh hơi co lại, có chút kinh ngạc nói ra:
-Dường như kết giới này nhắm vào chúng ta!
Lý Vân Tiêu nói:
- Không phải ‘ dường như ’, mà là ‘ xác định ’.
Tiểu Hồng nói:
- Bố trí kết giới không phải rất quái dị sao? Chẳng lẽ bọn họ không phải đề phòng Thiên Võ Giới, mà là đề phòng phía sau?
Lý Vân Tiêu và Vi Thanh suy nghĩ một hồi, không biết nên nói cái gì cho phải.
Lý Vân Tiêu nói:
- Đầu tiên phá vỡ kết giới đã, hơn phân nửa chúng ta sẽ biết thôi, cẩn thận có biến cố xảy ra.
Hắn giơ tay điểm ra một chỉ, ngưng tụ thành một thanh đao sắc bén cắt thẳng về phía trước.
Âm thanh "Chi chi" vang lên, kết giới giống như tranh sơn dầu bị cắt ra một lỗ hỏng lớn.
Ba người lần lượt tiến vào, qua mấy hô hấp kết giới đóng lại.
- Đây là...
Ba người nhìn chung quanh, đều kinh ngạc, xuất hiện trước mặt bọn họ là hồ nước xanh biếc và núi non đầy tịch mịch.
Hồ nước này rất rộng, hoàn toàn không nhìn thấy điểm cuối cùng.
Thế núi cao lớn hiểm trở, vươn thẳng tầng mây. Dãy núi ôm hồ, hồ chảy quanh núi. Cho dù là trong Thiên Võ Giới cũng khó gặp cảnh này.
Lý Vân Tiêu nói:
- Đây là sơn mạch, mà hồ nước này lớn tới mức thần thức không nhìn thấy điểm cuối cùng, cả vùng núi này rộng bao nhiêu?
Vi Thanh cùng Tiểu Hồng vẫn không bắt được trọng điểm, nhất thời không nói chuyện.
- Rốt cục trở lại Ma giới.
Đột nhiên có giọng nói già nua vang lên, ngữ điệu du dương, bao hàm có một tia thâm tình, lại nghi ngờ nói:
- Đây là địa phương nào?
Sắc mặt Vi Thanh khẽ biến, hắn xoay đầu nhìn qua vai trái.