Mấy canh giờ sau, đám người Lý Vân Tiêu trực tiếp xuất hiện trên không trung thành Hồng Nguyệt.
Nhìn không ra dấu vết thành trì, thổ địa tàn bại, khắp nơi gồ ghề, tịch mịch như tử địa.
Hơn trăm khe sâu xuyên qua lòng đất, cũng không nhìn thấy cuối cùng.
Chỉ có nơi nghỉ ngơi đặt truyền tống trận là khu vực đất bằng.
Lý Vân Tiêu và Vi Thanh đều nhìn chung quanh, vùng đất phồn vinh ngày xưa không còn, ngay cả gạch ngói tàn phiến cũng không lưu lại, có cảm giác yên tĩnh cô độc.
Chung quanh thành trì nơi đây còn bố trí trận pháp đơn giản.
Hơn nữa trong thành trì bố trí rất nhiều địa trận, thỉnh thoảng đánh chết ma vật đi qua khe hở.
Nhớ tới phồn hoa ngày đó, nâng cốc trên Thanh Phong Minh Nguyệt lâu, lúc này nhớ lại buồn bực bi ai.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu ảm đạm, trong nội tâm sinh ra cảm giác đìu hiu không nói ra lời.
- Đa sầu đa cảm cũng không phải là khí chất người đứng đầu nên có.
Vi Thanh vẫn quan sát Lý Vân Tiêu, lúc này bắt đầu mỉa mai.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nhìn hắn, nói:
- Lắm miệng cũng không phải là hành vi của người sống lâu.
Vi Thanh phản kích nói:
- Vậy ngươi nhất định sống không quá dài.
Tiểu Hồng nhíu mày, nhìn qua hai người, lạnh như băng nói ra:
- Các ngươi rãnh rỗi như vậy sao? Không đi thì ta đi một mình.
Ba người lúc này hóa thành hào quang bay lên không trung.
Nghe được tin tức liền có người trong nội thành đi ra, sau khi chứng thực thân phận liền đi vào.
Rất nhanh, người phụ trách tọa trấn nơi này xuất hiện.
Lý Vân Tiêu ngạc nhiên nói:
- Khả Vi đại nhân...
Trấn thủ ba tòa phù không thành này dĩ nhiên là Trữ Khả Vi, Trữ Khả Vân và Hoa Thường, ba người này đều quản lý một tòa thành.
Trữ Khả Vi cười khổ một tiếng, ôm quyền nói:
- Vân thiếu, Vi Thanh đại nhân.