Thần sắc Mộng Linh chân quân trở nên bi thương, nhìn qua tỷ đệ hai người, nói:
- Ta vốn hy vọng bọn họ có thể bình bình đạm đạm sinh hoạt trên đời, ngàn vạn không nên bị lực lượng Hoàng Tuyền Minh Hỏa và Hồi Ách Tinh Sương ảnh hưởng, nhưng vẫn không thoát khỏi vận mệnh.
Vi Thanh phục hồi tinh thần lại.
Phụ tử hai vụng trộm liếc nhau, ánh mắt sợ hãi và đổ mồ hôi lạnh toàn thân.
Tự cho rằng làm chuyện gì cũng không chê vào đâu được, lại không thể ngờ vẫn bị người ta nhìn chằm chằm vào mà không biết, tự cho rằng thông minh mấy chục năm, thì ra chỉ là đồ ngốc.
Sắc mặt Vi Thanh đầy âm độc, dường như đột nhiên phát hiện, hắn có cảm giác mình khỏa thân mấy chục năm trước mặt người ta, cảm giác xấu hổ và giận dữ này làm mặt hắn đen lại.
Nhưng dù sao hắn cũng là một đời kiêu hùng, rất nhanh trấn định lại, bỏ qua chủ đề này, nói:
- Hồi Ách Tinh Sương sao, để ta thử xem, có lẽ có thể hấp thu cũng không chừng. Ta gần đây có dị bảo, tên là ‘ Âm Dương Nhị Khí Bình ’, có thể thu nạp vạn vật.
Mộng Linh chân quân cau mày nói:
- Là một trong ba đại thánh khí của Ma tộc?
Vi Thanh gật gật đầu, vươn tay ra, âm dương nhị khí ngưng tụ thành bảo bình.
Săc mặt Mộng Linh chân quân biến hóa mấy lần, sau một lúc mới nói:
- Tốt, ngươi thử xem! Nhưng ngàn vạn phải cẩn thận, ta cũng không hy vọng cường giả Thiên Võ Giới triệt để loạn.
Vi Thanh nói:
- Yên tâm đi, ta sẽ không tới gần Hồi Ách Tinh Sương.
Nội tâm của hắn vẫn còn có chút tâm thần bất định, ngay cả Lý Vân Tiêu chạm vào là chết, hắn có Âm Dương Nhị Khí Bình cũng không nắm chắc. Chỉ có Thánh Ma không ngừng giựt giây hắn thử xem, mới quyết định thử một lần.
Vi Thanh nhắm mắt nhìn chằm chằm vào băng trụ, đang muốn tế bảo bình thì kêu "Ah" một tiếng, hắn nâng bảo bình lui ra sau vài bước.