Lý Vân Tiêu cũng không sợ hãi, chỉ cười lạnh nói:
- Nếu không biết, vậy rất phiền toái. Biết người biết trí, tự biết bản thân. Không biết trí chính là ngu ngốc. Nhưng nếu không tự hiểu lấy mình, vô cùng có khả năng là người chết.
Vi Thanh nói:
- Chết hay không chết, do ngươi quyết định sao?
- Đương nhiên không phải.
Lý Vân Tiêu cười lắc đầu, nói:
- Là chính ngươi quyết định.
- Cuồng vọng!
Vi Thanh giận dữ mắng một tiếng, sâu trong mắt b*n r* thần sắc ngoan lệ, sát khí toàn thân dâng trào.
Trong nháy mắt, hắn như một dân cờ bạc, được ăn cả ngã về không, có chỉ chấp niệm người thắng làm vua người thua làm giặc!
Chỉ cần chế trụ Lý Vân Tiêu cùng Công Dương Chính Kỳ, lại cho Thánh Ma khiên chế trụ Mộng Linh chân quân, hắn có thể thu lấy Hoàng Tuyền Minh Hỏa!
Lý Vân Tiêu và Công Dương Chính Kỳ cảnh giác, hai người đồng thời chấn động, lúc này bấm niệm pháp quyết, nhìn thẳng phựtr Vi Thanh, tùy thời sẽ ra tay nghênh chiến.
- Ah!
Đột nhiên có tiếng kêu thảm thiết trong hào quang vang lên, bốn người cả kinh.
- Không tốt!
Công Dương Chính Kỳ kinh hô một tiếng, hắn vứt bỏ đám người và bay vào trong hào quang!
Lý Vân Tiêu càng lo lắng tỷ đệ Mộng Vũ, lúc này không quan tâm Vi Thanh, thân ảnh lóe lên đuổi theo Công Dương Chính Kỳ, bước vào trong hào quang.
Cảnh tượng chung quanh biến hóa rất lớn, một ngọn lửa xanh nhạt xuất hiện, nó bảo vệ Lý Vân Tiêu vào trong.
- Hoàng Tuyền Minh Hỏa!
Hắn cả kinh, phát hiện mình đã tiến vào thế giới lửa, hoàn toàn là thiên địa khác, con đường phía sau không thấy đâu cả.
- Minh hỏa vô cùng có linh tính, tự thành một phiến thế giới, chỉ không biết Mộng Vũ ở đâu? Mộng Linh chân quân tính thế nào? Tiếng kêu thảm vừa rồi dường như là của Mộng Bạch.
Lý Vân Tiêu lo lắng, hắn cứ bay đi trong biển lửa.