- Vi Thanh đại nhân...
Nam Phong Tuyền nhìn qua lỗ đen cực lớn kia, tất cả ánh mắt bị hút vào bên trong, không thể cảm ứng được bất cứ tình huống nào. Nam Phong Tuyền vô cùng lo lắng, lẳng lặng đứng trước lỗ đen thật lâu.
Vào lúc này Lý Vân Tiêu ba người thừa nhận trùng kích thật lớn, thân thể bị đè ép đau đớn nhưng vẫn tiến lên phía trước.
Qua mấy hô hấp đã vượt qua mấy ngàn dặm, xuyên thẳng qua vô số không gian, cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng.
Rung động và tiếng nổ "Ầm ầm" vang lên, phụ tử Vi Thanh sớm bị chấn động làm thất khiếu đổ máu, sau khi nhảy vào trong ánh sáng đã phun máu tươi, sắc mặt đỏ rực.
Ba người bình phục tâm tình, khí huyết chấn động cũng ổn định lại, bọn họ nhìn chung quanh và nhìn thấy đại thụ che trời, cỏ cây vươn lên tận đầu người, vô số hoa cỏ xen lẫn với nhau, có tiếng chim kêu nhưng hoàn toàn không thấy có bóng chim nào, có tiếng nước róc rách lại không thấy dòng suối, có hương hoa nhưng không có gió, dường như không khí nơi đây cực kỳ trầm lắng.
Lý Vân Tiêu nhìn chung quanh, nhìn xuyên thấu bóng cây, nhìn thấy bầu trời trắng muốt giống như có thần quang lưu chuyển, trái tim của hắn vẫn còn kinh hoàng.
- Vô Nhai đại nhân, là nơi đây sao?
Lý Vân Tiêu mừng rỡ, dùng cảnh tượng và linh khí noiwd dây, mặc dù không phải thần đô cũng còn cách không xa.
- Rốt cục đến nơi.
Vi Vô Nhai thở phào, xem như trả lời Lý Vân Tiêu, trong mắt vẫn mang theo vẻ hoài niệm.
Mặc dù Vi Thanh chưa bao giờ tới nơi đây, nếu không phải trước ma chiến phải vào thần đô, tâm cảnh của hắn không bình tĩnh như thế này.
Hiện tại bước vào Hư Cực Cảnh, mặc dù là Tạo Hóa Cảnh cũng không còn xa, lực hấp dẫn của thần đô không còn mạnh như trước.
Hơn nữa Vi Vô Nhai tu luyện trong thần đô trăm năm, cũng biết không ít việc trong này, cho nên cũng không có cảm xúc quá lớn.