Vi Thanh không kiên nhẫn cắt lời của hắn, nói:
- Chuyến đi khu vực ta sẽ hết sức giúp ngươi, nhưng có như nguyện hay không ta không dám bảo đảm? Ngươi có suy nghĩ hão huyền hay không?
Lý Vân Tiêu không thể phản đối, Vi Thanh nói cũng là chuyện thực tế, hắn phiền muộn nói:
- Tốt, thành giao!
Vi Thanh đại hỉ, trong mắt b*n r* hào quang hưng phấn, muốn cực lực che dấu vui sướng trong lòng, nhưng vẫn khó qua mắt Lý Vân Tiêu.
Nhưng mà Lý Vân Tiêu vẫn kỳ quái, không biết Vi Thanh muốn đi Ma giới làm chuyện gì.
- Chẳng lẽ hắn sợ ma chiến thất bại, cuối cùng lâm vào kết cục thân tử đạo tiêu, cho nên trước chạy tới Ma giới đi theo địch?
Lý Vân Tiêu vuốt cằm, đang suy nghĩ tình huống xấu nhất.
Một lát sau, hắn xuất hiện trong phòng thuật luyện, trực tiếp tiến đi vào khu vực giam giữ Bạc Vũ Kình.
Bạc Vũ Kình đang tu luyện, tâm thần thu liễm, khí định thần nhàn, cũng không quan tâm có ai xuất hiện ở đây.
Lý Vân Tiêu cũng không đánh thức hắn, mà là ngồi đối diện, một tay bấm niệm pháp quyết, một đám kim quang xuất hiện trên đầu ngón tay. Ma ha cổ tự hóa thành hào quang tỏa ra bốn phía.
Cả gian phòng im lặng, chỉ có hào quang từ cổ tự của Lý Vân Tiêu đang chiếu sáng vách tường mà thôi.
Không qua bao lâu, Bạc Vũ Kình cũng có cảm giác, thoáng mở mắt nhìn thẳng Lý Vân Tiêu.
Nhưng hắn không có kinh hô, chỉ nhíu mày nhìn Lý Vân Tiêu kết ấn quyết, cũng nhìn phù văn bay đầy trời.
Đột nhiênấn quyết trong tay Lý Vân Tiêu không ngừng biến hóa.
Bạc Vũ Kình cả kinh, mở to mắt quan sát biến hóa, phù văn đầy trời sáng rực lên, bắt đầu tổ hợp với nhau, kết thành từng đạo quy tắc mới xuất hiện trước mặt.
Một lát sau, ấn quyết trong tay Lý Vân Tiêu lại biến hóa. Qua mấy nháy mắt đã biến hóa hơn trăm loại, Bạc Vũ Kình hoa mắt, hắn cố sức ghi nhớ.