- Ngươi...
Viện bị hắn nói nghẹn lời, thiếu chút nữa phun máu, trong mắt b*n r* hàn quang, cắn răng nói:
- Tốt, tốt, ngươi càng tiện, thời điểm ta xử trí ngươi càng thống khoái.
Thân ảnh nàng lóe lên, không đợi Lý Vân Tiêu trả lời, liền trực tiếp phá không rời đi.
Nàng sợ Lý Vân Tiêu còn nói nữa, nàng sẽ không nhịn được mà giết hắn.
Nếu đổi lại trước kia, cho dù liều mạng cảnh giới giảm xuống cũng muốn đánh chết đám người Cửu Uyên, dùng tiết mối hận trong lòng. Nhưng Trọc Khôn nói với nàng, nàng vẫn không bỏ qua được.
Truy cầu cảnh giới rất cao, hai người cùng trở nên cường đại, đây mới là tâm nguyện cuối cùng của Trọc Khôn.
- Hai người vĩnh viễn ở cùng nhau, chỉ cần ta thành tựu thiên giới chi chủ, cũng chẳng khác nào hắn thành tựu.
Trong lòng Viện đau thương, cũng có tín nhiệm vô cùng cường đại. Cho nên nàng không cho phép có nhân tố gì ảnh hưởng tới cảnh giới của mình.
- Đi, đi sao?
Phi Nghê có cảm giác sông sót sau tai nạn, nói thầm.
Lý Vân Tiêu có chút buồn bực, nhìn lên không trung, nói:
- Cửu Uyên đại nhân, vì sao không đánh một trận, liều mạng bị thương kéo cảnh giới nàng giảm xuống. Như vậy chờ nàng trở về Ma giới, đợi cảnh giới vững chắc sẽ tung hoành giới này vô địch, sợ rằng đại nhân cũng không phải đối thủ của nàng?
Trong lời nói của hắn mang theo ý trách móc.
Sắc mặt Cửu Uyên tái nhợt, máu tươi chảy ra khỏi khóe miệng, hiển nhiên thương thế còn nghiêm trọng hơn lúc nãy.
- Nàng tung hoành vô địch giới này, liên quan gì tới ta?
Cửu Uyên nói câu này làm mọi người sững sờ, đặc biệt là Lý Vân Tiêu, hảo cảm của hắn giảm xuống thẳng tắp.
Cửu Uyên tiếp tục nói:
- Cuộc chiến phong ma năm đó ta cũng không tham gia, lần này cũng không có ý định tham dự. nhưng cơ duyên xảo hợp để ta gặp được, tuy thánh ma lực mạnh, tàn sát sinh linh giới này cũng có thể, nhưng muốn hủy diệt thế giới này lại không được, chỉ cần thời gian lưu chuyển, không qua bao nhiêu năm, sinh linh mới sẽ đản sinh, nhưng đó là một lần luân hồi.