Lực lượng kinh khủng vượt qua mọi người suy nghĩ. Phạm vi mấy chục vạn dặm bị ảnh hưởng, cuồng phong gào thét, vô số nước biển bốc hơi. Phạm vi tử hải mở rộng, trong đó toàn bộ sinh linh biến thành bụi phấn.
Trừ Bắc Quyến Nam ra, những người còn lại hoảng sợ, rốt cục hiểu Ma Chủ năm đó là tồn tại thế nào. Đó là thực lực còn vượt qua Viện, là tồn tại quân lâm thiên hạ.
Khúc Hồng Nhan rung giọng nói:
- Thánh Ma chết sao?
Lý Vân Tiêu lắc đầu nói:
- Năng lượng lúc trước chấn động quá lớn, căn bản không có bất luận cảm ứng gì. Nhưng ta có dự cảm, nàng không chỉ có không chết, thậm chí không tổn thương quá nặng.
- Không thể nào?
Tuy đám người Phi Nghê tin tưởng Viện không chết, nhưng muốn nói không bị thương nặng là không thể nào.
Bắc Quyến Nam trầm giọng nói:
- Vân thiếu dự cảm hơn phân nửa là đúng! Người này tung hoành vô địch, không nữa không có cường giả chống lại nàng! Chúng ta lưu lại là chết mà thôi, chạy đi.
Lý Vân Tiêu khổ sở nói:
- Đi? Nếu như ngươi vô địch, tuy Thiên Võ Giới to lớn nhưng có thể đi nơi nào?
Đây là lần đầu tiên hắn nản lòng thoái chí, dường như nhìn không có chút hi vọng nào cả.
Bắc Quyến Nam nói:
- Dẫn nàng tới thành Viêm Vũ, tụ tập lực lượng thiên hạ đối kháng nàng!
Lý Vân Tiêu chấn động, quả quyết bác bỏ nói:
- Ngươi điên sao! Thành Viêm Vũ bây giờ là lực lượng của thế giới này, nếu như nữ nhân này đi tới đó, thế giới này xong rồi.
Bắc Quyến Nam nhìn hắn, nói:
- Hiện tại nàng cố ý muốn giết ngươi, chỉ cần ngươi trốn, còn có thể dẫn nàng tới thành Viêm Vũ. Nếu như ngươi bị giết ở đây, trong thiên hạ nàng không còn chuyện gì lo lắng, đến lúc đó cho dù muốn dốc hết lực thiên hạ càn quét nàng cũng không được.
Nội tâm Lý Vân Tiêu run lên, Bắc Quyến Nam nói có lý. Hiện tại dốc toàn lực còn có thể chống lại, nếu tương lai nàng không có lo lắng, ngao du giữa thiên địa, muốn vây quét nàng là không có khả năng.