Dận Vũ thở dài, lắc đầu nói:
- Trời sinh vạn vật, có dài có ngắn, có tròn tất có thiếu, không có gì là hoàn mỹ không tỳ vết. Mặc dù chân long nhất tộc chúng ta cũng tồn tại khuyết điểm, đó chính là tính phát triển!
Uyên gật đầu nói:
- Đúng thế. Chúng ta từ khi sinh ra đã là Thần Cảnh, sau khi thành niên, lực lượng khó tăng lên.
Dận Vũ nói:
- Không đơn thuần là chín người các ngươi, vi phụ không phải vẫn như thế sao.
Trên mặt hắn mang theo vẻ không cam lòng, cắn răng nói:
- Dựa vào cái gì chân long nhất định là Giới Vương cảnh, mà không thể vượt qua giới lực trói buộc, lại tiến thêm một bước cao hơn?
- Lại? Cao hơn?
Nội tâm Uyên chấn động, cả kinh nói:
- Phụ vương nói vậy là có ý gì?
Dận Vũ nhìn chằm chằm vào chấn động đang truyền tới, nhìn thật lâu, nói:
- Vốn những lời này là đại nghịch bất đạo, giới lực không cho. Nhưng phụ vương dù là chân long tôn quý, những năm gần đây thiên địa có quan tâm ta sao? Nghĩ biện pháp hủy diệt ta, càng không tiếc thai nghén ra chân long mới! Đối với phiến thiên địa này, ta đã tuyệt vọng rồi. Cuối có một ngày ta sẽ đánh vỡ trói buộc của thế giới này, tùy ý qua lại ngàn giới, thành tựu cảnh giới rất cao kia.
- Cảnh giới rất cao?
Nội tâm Uyên cả kinh, nói:
- Chẳng lẽ trên Giới Vương còn có tồn tại mạnh hơn nữa?
Dận Vũ lộ ra yêu thương chi sắc, gật đầu nói:
- Không sai, năm đó người nọ xông qua Giới Vương cảnh, lúc này mới nghịch chuyển uy áp của phụ vương, đánh rơi vạn linh. Thiên Võ Giới và Ma giới trong mấy năm qua, có ghi lại lẻ tẻ, sau khi siêu thoát thế giới sẽ có thể tự do qua lại các thế giới trong đại vũ trụ, được xưng là thiên giới chi chủ!
- Thiên giới chi chủ...
Uyên bị lời của Dận Vũ làm khiếp sợ, dường như phải mất thời gian rất lâu mới hoàn hồn, dường như hiểu ra cái gì đó, lẩm bẩm: