- Ha ha, tuyên cổ đệ nhất nhân? Im đi.
Trọc Khôn khinh thường, nói:
- Ta không có chút hứng thú làm tuyên cổ đệ nhất nhân. Sở dĩ ta truy tra việc này, cũng là bởi vì liên quan đến con đường tương lai của ta. Vì sao Ma Chủ Đế lại chấp nhất với chuyện này, chờ ta hấp thu hai người các ngươi xong, có lẽ sẽ biết rõ cũng không chừng.
Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:
- Nói như vậy, ta chỉ cần hấp thu ngươi cũng có biết được mọi việc?
- Ha ha ha.
Trọc Khôn cười ha hả, nói:
- Lúc này mới có chút bóng dáng chủ nhân Giới Thần Bi. Ngươi biết vì sao ta nói nhiều với ngươi như vậy không?
Lý Vân Tiêu nói:
- Là muốn chỉ điểm hậu bối, để chúng ta mở mang tầm mắt.
Trọc Khôn nói:
- Ngươi nghĩ thế cũng được. Bởi vì ta lập tức hấp thu ma nguyên trong người các ngươi, như vậy các ngươi còn sống hay không thì chưa biết được. Cho nên ta cho các ngươi ăn chút ngon ngọt trước khi chết. Cổ ngữ có nói: sáng nghe đẹo, chiều có thể chết.
Lý Vân Tiêu nói:
- Vậy sao không chờ tiếp?
Trọc Khôn cười nói:
- Chờ mười vạn năm, chờ không được.
Hắn vươn tay ra, chỉ vào Lý Vân Tiêu, trong mắt b*n r* hàn quang, sát khí lăng lệ.
Lý Vân Tiêu bị sát khí áp làm lui ra sau vài bước, hắn kéo ra khoảng cách an toàn, đột nhiên nói:
- Ngươi bây giờ thật sự là là Giới Vương cảnh sao?
Trọc Khôn sững sờ, trên mặt mang theo thần sắc cổ quái, nói:
- Tại sao hỏi thế?
Lý Vân Tiêu nói:
- Năm đó thân thể ngươi bị hủy, cảnh giới tất nhiên sẽ giảm xuống. Mặc dù sau này chuyển tu ma công, dù sao cũng là nửa đường đi ngang, muốn trùng kích đến Thánh Ma là chuyện không có khả năng nha? Ma giới ngàn ngàn vạn vạn thiên tài vẫn không thể đột phá cảnh giới này, mà ngươi giữa đường chuyển tu ma công càng khó khăn trùng trùng. Hơn nữa, nếu ngươi thành Thánh Ma, cũng không cần phải cướp đoạt ma nguyên của Đế từ chúng ta.