Lý Vân Tiêu hỏi:
- Vậy lập trường của ngươi hiện tại là Ma tộc hay Nhân tộc?
Trọc Khôn mỉa mai nhìn hắn, cười lạnh nói:
- Theo nhận định của các ngươi, ta hiện tại đã vượt qua tầng thứ ‘ lập trường ’ rồi. Ta chỉ truy cầu cảnh giới rất cao, đây mới là mục tiêu của ta. Chuyện hai giới quan hệ gì tới ta? Thiên Võ Giới hủy liền hủy, Ma giới hủy liền hủy.
Hắn nói rất lạnh nhạt, giống như ẩn giả siêu thoát tất cả
Lý Vân Tiêu hừ lạnh nói:
- Ngươi nói thứ gọi là cảnh giới rất cao kia, chính là lãnh huyết vô tình sao? Cầu nó thì được gì? Còn nữa, cảnh giới rất cao kia có ý nghĩa gì? Ngươi không phải Giới Vương cảnh sao?
Trong lòng của hắn hơi động, dường như bắt được tin tức gì đó, khó mà tin nổi.
- Ha ha, Giới Vương cảnh? Như thế nào là Giới Vương cảnh?
Ánh mắt Trọc Khôn b*n r* tinh mang, cười lạnh hỏi hắn.
Lý Vân Tiêu trầm ngâm nói:
- Là đỉnh phong của thế giới, cho nên gọi là ‘ Giới Vương ’. Giống như Ma giới Ma Chủ, chính là chủ nhân thế giới.
Trọc Khôn hỏi:
- Giới Vương và Ma Chủ, ai mạnh ai yếu?
Lý Vân Tiêu nói:
- Bởi vì đẳng cấp Ma giới cao hơn Thiên Võ Giới, cho nên đỉnh phong của Ma giới mạnh hơn đỉnh phong của Thiên Võ Giới.
Trọc Khôn gật gật đầu, cười nói:
- Đều là Giới Vương cảnh, cũng có phân cao thấp, ta truy cầu cảnh giới rất cao thì kỳ quái sao?
Lý Vân Tiêu lập tức sửng sốt, không biết đặt câu hỏi thế nào.
Đột nhiên Phi Nghê nói:
- Giới Vương cảnh là điểm chí cao của thần đạo sao?
Trọc Khôn cười nói:
- Nha đầu thật khờ. Năm đó thiên phượng cũng là Giới Vương cảnh, nếu là cao nhất, vậy tại sao nó vẫn lạc?
Trong lòng Lý Vân Tiêu hiểu ra cái gì đó, khó có thể ức chế kinh hãi trong lòng, trầm giọng nói:
- Giới Vương cảnh cũng không phải là cao nhất. Ít nhất Thiên Võ Giới Giới Vương cảnh không phải cao nhất, bởi vì còn có Ma Chủ mạnh hơn. Như vậy chẳng phải Ma Chủ mạnh nhất?