Sí nén đau đớn trong lòng, sắc mặt âm trầm chảy ra nước, nhìn chằm chằm vào Phi Nghê, cắn răng nói:
- Thiên phượng, ngươi cũng nên chết đi!
Mang tức giận khủng khiếp, nói:
- Đâu chỉ hai người bọn họ, còn có Lý Vân Tiêu cũng nên chết đi! Giờ này khắc này, lại muốn đoạt thân thể của tam ca.
Nhìn ba người tức giận, Lý Vân Tiêu lại cười ha hả, nói:
- Ba vị bớt giận, Tù đã không còn tồn tại. Hiện tại trong thân thể chỉ là một trong ngàn vạn tia ý thức mà thôi, muốn khôi phục nguyên trạng là không thể nào. Thân thể cấp bậc pháp thân như thế, ai mà không muốn chứ? Hơn nữa...
Ánh mắt của hắn lạnh giá, lạnh lùng nói:
- Ta không giết Tù, hắn liền muốn giết ta! Chẳng lẽ ta khoanh tay chịu chết, chờ chết sao? Mặc kệ ai muốn giết ta, ta sẽ giết hắn! Sở dĩ còn lưu lại pháp thân của Tù, cũng chỉ vì nó có giá trị mà thôi.
Nội tâm Sí tức giận, nhưng ánh mắt biến thành âm hàn, nói:
- Dám nói đánh chủ ý lên pháp thân tam ca, điểm ấy là đúng. Nhưng khó tránh khỏi tử tội của các ngươi.
Lý Vân Tiêu không quan tâm bọn họ uy h**p, lạnh nhạt nói:
- Ba người các ngươi không thể giết chúng ta, các ngươi cũng không thể giết Dận Vũ. Nói thật, ta và Dận Vũ ngược lại không có thâm cừu đại hận gì, liên hợp Dận Vũ giết ba người các ngươi là lựa chọn không tệ đấy.
- Ngươi dám!
Ba người nghe vậy thì nội tâm giật mình, thân thể ngưng trọng, khiếp sợ và tức giận bao phủ nội tâm, nắm đấm xiết chặc, gương mặt run run.
Nhưng ba người cũng không phải người ngu, ý nghĩ tỉnh táo lại, lập tức hiểu ý trong lời của Lý Vân Tiêu.
Sí thu hồi khí thế của mình, ánh mắt không thể trầm tĩnh lại, lạnh lùng nói:
- Ngươi muốn chúng ta buông tha ngươi?
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Cũng không gọi buông tha nha? Nếu nhất định phải nói như thế, cũng có thể gọi là buông tha. Buông tha chúng ta, kỳ thật cũng chính là buông tha chính các ngươi. Bởi vì nói cho cùng, nếu quyết sinh tử, còn không biết là ai buông tha ai đâu?