- Cái gì?!
Sí đã giật mình, hắn hiện thân trong quang ảnh, hắn bị tử lôi bức bách lui ra sau vài bước, sắc mặt đầy kinh hãi, nói:
- Phạm Thiên Tử Phủ Diệt Thế Thần Lôi? Điều này không có khả năng!
Thân ảnh Sí lập lòe, hắn không thể tin nổi, nổi giận gầm lên sau đó đánh ra một quyền.
- Hỏa quyền, Bạo Diễm Vũ!
Ầm ầm!
Ánh lửa va chạm với tử lôi, thế đi không giảm lao về phía Lý Vân Tiêu.
Hừ!
Lý Vân Tiêu hừ một tiếng, quát:
- Thiên Địa Thủy Nguyên!
Hai tay bấm niệm pháp quyết, vạn thủy hội tụ tạo thành kết giới trước mặt hắn, lập tức ngăn cản hỏa diễm đầy trời.
Nhưng trong nháy mắt lực lượng bài sơn đảo hải ập tới, thủy nguyên bị bàn tay của Sí đục lỗ, xuyên qua thủy nguyên.
Hư quang trên người Lý Vân Tiêu hóa khải ngăn cản hỏa diễm nóng rực này, đồng thời thả người bay ngược ra phía sau.
Chỉ thấy hai đạo quang mang xuất hiện, nhanh chóng đuổi theo sau.
- Chỉ là Hư Cực mà thôi, có thể ngăn cản bao lâu?
Sí liên tục đánh ra mấy trăm quyền, cả bầu trời bị hỏa diễm bao phủ, sóng lửa cuốn qua trước người.
Lý Vân Tiêu không chút hoang mang, hóa thành ba đầu sáu tay, bình tĩnh ứng chiến, quanh người hắn là cánh tay màu vàng.
Mỗi kích làm hắn lui ra sau vài lần, không ngừng hóa giải chưởng lực của Sí, độc chiến mấy trăm chiêu, cho dù lâm vào hạ phong nhưng không có thương tích.
- Tại sao có thể như vậy?
Mang khiếp sợ nhìn hai người kịch chiến với nhau.
Hai người chênh lệch một đại cảnh giới, hơn nữa là cái hào rộng Tạo Hóa và Hư Cực, căn bản không phải người thường có thể san bằng, bây giờ lại đánh nhau bất phân thắng bại.
Bắc Quyến Nam nói:
- Lý Vân Tiêu dù không có tạo hóa chi lực, nhưng là vô địch trong Hư Cực. Tạo Hóa Cảnh bình thường
Mang nghiến răng nghiến lợi, nói:
- Vô địch trong Hư Cực sao?
Bắc Quyến Nam nhìn hắn, nói: