Sí không kiên nhẫn, quát:
- Có gì hay không? Thực sự khi dễ chúng ta ngu xuẩn sao? Lại nói tiếp, chúng ta không có tình cảm gì để nói với ngươi đâu.
Mang vẫn không lên tiếng, lúc này chán ghét nói:
- Có chuyện gì nói thẳng đi, nói xong cút đi, đừng tới đây làm bộ làm tịch đáng buồn nôn như vậy.
- Thái độ các ngươi là gì?
Sau lưng Dận Vũ trừ Thủy Long còn có một nam tử vóc dáng oai hùng, đôi mắt mở to, tóc ngắn màu xanh lá cây. Cũng là chân long chi tử Uyên bị vây trong Chân Linh chi địa trăm vạn năm.
Uyên mở to mắt, nổi giận nói:
- Trăm vạn năm qua huynh đệ chúng ta bình an vô sự, cần gì đối đãi với phụ vương như vậy, hôm nay là ngày chúng ta trở mặt với nhau sao?
Sí quả thực rất tức giận, nổi giận mắng:
- Lão lục ngươi là đồ ngu xuẩn! Đến bây giờ còn không thấy rõ bộ mặt của hắn sao? Nhị ca, lão thất, lão cửu đều là bị hắn hại chết! Mặc dù là chúng ta ngủ say ở đây hơn trăm vạn năm, không phải do hắn ban tặng sao! Ngươi không nên mơ hồ, gian ngoan mất linh.
Uyên tức giận nói:
- Mơ hồ là các ngươi! Vì sao long vực này lại đổ nát như thế? Chẳng lẽ là sai lầm của phụ vương sao? Còn không phải mấy tên phản đồ Quy Khư ăn cây táo, rào cây sung, cấu kết người ngoài mới làm lĩnh vực long vực khó giữ, vạn linh vẫn lạc! Hôm nay chúng ta trở về dưới trướng phục vương, trùng kiến long vực, xưng bá thiên hạ mới là chính đạo.
- Hừ, hừ hừ, xưng bá thiên hạ? Mộng quá đẹp.
Kính Long cười nhạo nói:
- Phụ vương ngươi sống tới bây giờ, tất nhiên là cố sức chống lại thiên nhân năm suy, nghịch thiên đạo mà đi, có thể bảo trì cảnh giới không giảm xuống là tạ trời tạ đất, còn muốn xưng bá thiên hạ? Tuy hôm nay ta không biết gì về Thiên Võ Giới, nhưng cứ như vậy, mặc dù Dận Vũ cũng không thể chống lại thiên đạo, một đời chân long mới cũng sắp sinh ra rồi.