Hai đồng tử Lý Vân Tiêu hóa thành màu vàng, quan sát không gian lưu động bất thường, nhìn thấy một vòng xoáy trong không gian.
- Ba Mộc đại nhân!
Đồng tử Lý Vân Tiêu co rụt lại, gọi Ba Mộc tới.
Ba Mộc lập tức dò xét hướng Lý Vân Tiêu chỉ dẫn, gật đầu nói:
- Thật sự có cổ quái!
Bên này không chỉ có Ba Mộc phát hiện dị thường, Ba Long và Thủy Tiên cũng phát hiện không gian có khác thường.
Ba Mộc thở ra, nói:
- Xem ra Thiên Tiệm Nhai ở này không thể nghi ngờ.
Lý Vân Tiêu nói:
- Không đúng! Khí tức này là khí tức thái cổ, giống như có không gian cổ xưa, chắc Thiên Tiệm Nhai là không gian do đại năng thời thái cổ lưu lại.
- Thái cổ?
Tả Giai sững sờ, lắc đầu nói:
- Chắc có lẽ không phải, nơi ở của Thiên Tiệm Nhai được xưng là ‘ thiên cung ’, chính là khu vực tiên cảnh, hoàn toàn không thể kéo quan hệ với thời thái cổ.
Lúc này nghĩ ra cái gì, đột nhiên Lý Vân Tiêu biến sắc, quát:
- Tất cả mọi người trở về!
Mọi người vừa bay ra không xa, cảm thấy kỳ quái, nhưng Lý Vân Tiêu ra lệnh, mọi người không kháng cự, lập tức trở về.
- Như thế nào?
- Có phải có tình huống gì hay không?
Lý Vân Tiêu trầm giọng nói:
- Khu vực này có nguy hiểm không biết, mọi người nhất định phải cẩn thận.
Khúc Hồng Nhan lo lắng nói:
- Phi Dương, có phải có phát hiện gì hay không?
Lý Vân Tiêu nói:
- Là có chút không đúng, nhưng không xảy ra chuyện gì, hơn nữa từ suy tính của Ngọc công tử lúc trước, sợ rằng có phiền toái lớn xuất hiện.
Khúc Hồng Nhan sững sờ nói:
- Vậy làm sao bây giờ?
Mặc dù mọi người cũng không phát hiện nguy hiểm và không đúng, nhưng đối với tại Lý Vân Tiêu lời nói mọi người đều là tin tưởng không nghi ngờ.
Lý Vân Tiêu phân phó:
- Đứng ở đây chờ đợi, ta sẽ nhét chiến hạm vào trong Giới Thần Bi, cũng có không ít đệ tử đang ở trên đó, miễn khi gặp nguy hiểm sẽ ảnh hưởng tới bọn họ.