Chỉ thấy thần sắc Ba Mộc bình thản, lắc đầu, nói:
- Tuy liên hệ giữa ta và Phổ bị Thái Dương Chân Quyết ngăn chặn, nhưng chỉ cần ta không thi triển xuất lực lượng trên Chưởng Thiên Cảnh sẽ không bị ảnh hưởng. Nếu hắn gặp chuyện không may thì ta sẽ cảm ứng đầu tiên.
Trong lòng Lý Vân Tiêu sinh ra cảm giác lo lắng, nói:
- Nếu như Phổ không gặp chuyện không may, như vậy đã xảy ra chuyện gì?
Ba Mộc cũng có chút bận tâm, nói:
- Vốn cho cho rằng Phổ đi Ma giới, đối phó người đánh chết Đế Già, đây là chuyện tốt nhất cử lưỡng tiện. Không nghĩ tới biến thành tai họa ngầm, nếu người nọ thật sự hấp thu Phổ, hậu quả không tưởng tượng nổi.
Phi Nghê cười nói, tự tin nói:
- Sợ cái gì! Ma Chủ sở dĩ lợi hại, không phải nhờ vào cảnh giới Thánh Ma và lực lượng lục đạo ma binh sao, hôm nay phu quân có Thùy Chủ Trầm Phù, luận uy lực còn không dưới lục đạo ma binh đâu.
Ba Mộc lắc đầu, nói:
- Ngươi quá coi thường lục đạo ma binh, sở dĩ có hiểu lầm này, là vì lục đạo ma binh trong tay Vân thiếu phát huy ra lực lượng có hạn. Chuyện chém vỡ pháp tắc chi liên này, năm đó Ma Chủ Đế làm quá dễ dàng.
Đột nhiên Lý Vân Tiêu nhớ tới trong không gian lục đạo ma binh, trong đó cảm nhận được luân hồi chi lực, có thể thấy được lục đạo ma binh tuyệt đối không chỉ là thiên thánh khí đơn giản như vậy, nó còn ẩn giấu sâu hơn.
- Tất cả thích ứng trong mọi tình cảnh đi.
Lý Vân Tiêu suy nghĩ một lát, không thèm nghĩ chuyện vừa rồi, tiếp tục tham ngộ vạn vật quy tắc.
Lúc này ở bắc hải cách bọn họ xa không biết bao nhiêu vạn dặm.
Vốn mặt biển sóng yên gió lặng, lúc này sinh ra cuồng phong gào thét, trên bầu trời mây đen cuồn cuộn áp thẳng vào mặt biển.
Oanh! Oanh!
Mấy đạo lôi đình trong mây đen sinh ra, nó giống như mưa tên đánh vào mặt biển, nhìn lôi quang xuyên thấu mặt biển, biển cả chấn động mãnh liệt