Vẻ mặt Tả Giai run rẩy, hiển nhiên trong lòng vẫn còn chút sợ hãi, một lúc lâu sau hắn mới thở dài nói một hơi:
- Kỳ thật xảy ra chuyện gì bản thân chúng ta cũng không biết rõ, thế nhưng bên trên dường như lại vô cùng coi trọng. Tất cả mọi người đều nhận được lệnh, chỉ cần có người tiết lộ ra chút phong thanh, kết cục của hắn ta cũng không tốt hơn chữ chết một chút nào.
Trương Hiểu Đông nhanh nhảu cướp lời, nói:
- Để ta nói tiếp đi.
Vừa mới gia nhập vào phái đoàn của chủ tử mới, hắn cũng nên dâng tặng một chút tin tức hữu dụng gì đó.
Tả Giai nhíu mày, mặc dù trong lòng không thích thế nhưng lại không thèm để ý tới, vẻ mặt vô cùng khinh thường.
Đám người còn lại đều hằm hằm nhìn về phía Trương Hiểu Đông, trong lòng có bất mãn, thế nhưng Trương Hiểu Đông đâu thèm chú ý tới những vấn đề này, đã bắt đầu phối hợp nói ra.
- Cái gì? Trong ba vạn lý hải vực phía nam này đã thành biển chết?
Sau khi nghe Trương Hiểu Đông nói xong hết, tất cả mọi người chấn động, Ba Long thì thất thanh kêu lên.
Tuy rằng cái danh Hải Hoàng của hắn hiện tại có cũng như không, thế nhưng dù sao hắn cũng đã từng thống trị Tứ Hải, đối với Hải tộc vẫn có tình cảm sâu đậm, nghe vậy trong lòng không khỏi lo lắng.
Trương Hiểu Đông vội nói:
- Đúng vậy, chúng ta cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà chuyện lần này ảnh hưởng vô cùng lớn, cơ hồ bao trùm cả một vùng hải vực rộng chừng mười vạn dặm. Nghe nói đã trở thành một mảnh biển chết. Bất luận sinh linh nào cũng không còn tồn tại, gần đây có một lượng lớn hải tộc cấp độ a chuyển tới gần Đại Luân đảo cũng là do bị liên lụy tới chuyện này.
Đám người Lý Vân Tiêu nhìn nhau, đều nhìn thấy vẻ lo lắng trong mắt đối phương.