- Khục, khục khục. Ngừng, ngừng.
Vẻ mặt Lý Vân Tiêu tràn ngập hắc tuyến, gõ gõ cái bàn, nói:
- Trừ những chuyện lông gà lông tỏi này ra, trên hải vực phía Nam này còn có chuyện gì xảy ra hay không?
- Trên hải vực phía Nam này sao?
Tả Giai trầm tư suy tư một hồi, lắc đầu nói:
- Có lẽ là kẻ hèn này cả ngày bận rộn, cho nên cũng không có quá nhiều tin tức. Nhưng mà nghe nói ở hải vực cách đây ba ngàn dặm có một hải tộc a cấp di chuyển tới, không biết chuyện này có tính là chuyện lớn hay không?
Lý Vân Tiêu nói:
- Không tính.
Tả giai bất đắc dĩ buông tay nói:
- Vậy thì cũng không có chuyện gì lớn.
Lý Vân Tiêu ra vẻ buồn bã nói:
- Tả Giai đại nhân, ngươi không thành thật rồi.
- Ách, cái này... Tại sao Vân Tiêu đại nhân lại nói vậy.
Tả Giai giật mình, vẻ mặt vô cùng vô tội nhìn về phía Lý Vân Tiêu hỏi.
Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:
- Ta không có nhẫn nại nói chuyện phiếm với ngươi, Đại Luân đảo ở phiến hải vực này không có lý do gì không thu được bất kỳ tin tức gì. Xem ra ta phải tìm kiếm tin tức từ trong đầu ngươi vậy.
Vẻ mặt Lý Vân Tiêu lạnh lẽo, hàn ý lạnh thấu xương từ trên người lan tràn ra.
Tả Giai và những người phụ trách Đại Luân đảo bị dọa không nhẹ, liên tục kêu oan.
Tả Giai lại vừa giận vừa sợ, trợn to mắt, vội vàng la lên:
- Vân Tiêu đại nhân, người không thể như vậy a. Chúng ta thực sự không có dấu diếm gì, gần đây quả thực không có xảy ra chuyện gì lớn.
Tên còn lại cũng tức giận nói:
- Từ đầu chúng ta đã coi đại nhân là khách quý, tự hỏi bản thân không bạc đại đại nhân, hỏi gì đáp đó, có sao nói vậy. Vân Tiêu đại nhân có chứng cớ gì nói chúng ta không thành thật? Thiên Tiệm, nhai tuy rằng không bằng Thiên Vũ minh, nhưng mà không thể tùy ý bị người khác bắt nạt như vậy.