Sau khi huynh muội hai người toàn lực phối hợp, rốt cuộc cũng nhìn ra một ít mánh khóe.
- Mặt phía nam.
Đoan Mộc Thương nhìn về phía nam, miệng nói:
- Dường như vẫn không thể tính toán ra cụ thể, thế nhưng có lẽ là ở phía Nam.
Tiểu Hồng cau mày nói:
- Mặt phía Nam? Mặt phía Nam lớn như thế? Phạm vi quá rộng a.
Nàng hồ nghi nói tiếp:
- Các ngươi thực sự có thể suy đoán ra sao?
- Ngươi nói gì?
Đoan Mộc Thương quay đầu hằm hằm nhìn về phía Tiểu Hồng, cắn răng nói:
- Ca ca ta đã cố hết sức, vì một chút manh mối này, vì suy diễn nó mà vừa rồi thoáng cái đã tổn thất mười năm thọ nguyên.
- Tận mười năm sao?
Tiểu Hồng kinh ngạc trợn to mắt, ánh mắt có chút thương cảm nhìn qua Đoan Mộc Hữu Ngọc, không ngừng chậc chậc cùng lắc đầu.
- Ngươi có ý gì?
Đoan Mộc Thương tức giận, bắt đầu nổi xung lên.
Tiểu Hồng lại mỉm cười, nhún vai nói:
- KHông có gì a, chỉ là cảm thấy Chiêm Bặc Sư quá khổ mà thôi.
- Tiểu Hồng.
Lý Vân Tiêu trầm giọng quát, hắn vô cùng bất mãn với lời nói và hành động của nàng hiện tại, trong lòng có chút hối hận khi mang nàng tới đây.
Hắn và huynh muội Đoan Mộc tương giao tâm đầu ý hợp, mà hai người cũng luôn tận tâm tận lực giúp hắn trước sau. Thậm chí hao tổn thọ nguyên cũng không tiếc, hành động này của Tiểu Hồng quả thực khiến cho hắn thất vọng và khó chịu.
Vì vậy hắn nổi giận nói:
- Chớ nói lung tung. Ngọc công tử và Thương đã cố hết sức, không được nói bậy.
Sắc mặt Tiểu Hồng biến hóa, khẽ bĩu môi.
Lời nói của Lý Vân Tiêu đương nhiên nàng không dám cãi lại, thế nhưng trong lòng lại không công nhận năng lực của huynh muội Đoan Mộc.
Đoan Mộc Hữu Ngọc chậm rãi mở mắt ra, cười khổ nói:
- Cũng không trách được Tiểu Hồng cô nương, thật sự là bản lĩnh của ta không đủ. Nhưng mà lần này suy tính quả thực cổ quái, cho dù là Dận Vũ và Thủy Long cũng không có sức mạnh to lớn như vậy, tất cả mọi người nên cẩn thận mới được.