Cảnh Thất thì hoàn toàn không có phản ứng, sắc mặt trắng bệch ngây người ra đứng lại tại chỗ, so với thi khôi thì hắn còn giống thi khôi hơn nhiều.
Lời nói của Lý Vân Tiêu hắn hoàn toàn không nghe thấy mà trong đầu quanh quẩn lời nói tuyệt tình của Tiểu Hồng, từng tiếng, từng tiếng giống như dao cắt trong lòng hắn, đau tới mức khiến cho hắn chết lặng, cũng không biết mình tại sao lại tới Viêm Vũ thành này.
Mấy ngày sau, một chiếc chiến hạm phong cách cổ xưa ở trong Viêm Vũ thành trực tiếp được đưa ra ngoài.
Cùng lúc đó, tại một chỗ trong Bắc Hải, hư không bỗng nhiên bị đánh nát, chỉ có một chiếc chiến hạm rộng dài rộng chừng mấy trăm trượng từ trong thông đạo lao ra.
Bởi vì không có tọa độ truyền tống trận cố định, chỉ là ước tính tới chỗ Bắc Hải, cho nên trực tiếp đi tới.
Trên chiến hạm, Ba Mộc thống lĩnh và quản lý tất cả các công việc.
Ba Long và Thủy Tiên cũng tới, thế nhưng tất cả mọi người đều cố gắng tiết kiệm thời gian tu luyện. Mà Ba Mộc cũng không cần tu luyện cái gì, cho nên mới để cho hắn làm thống soái lần tìm kiếm Tù chi pháp thân này.
Sau khi hắn tìm kiếm phương vị một chút chiến hạm lập tức hóa thành một đạo lưu quang, nhanh chóng phóng về phía Hải Chi sâm lâm.
Sau trận chiến lần trước, Hải Chi sâm lâm cơ bản đã hỏng, thế nhưng dùng thân phận, địa vị Tù chi pháp thân của bọn họ, muốn mở một địa điểm ngay ở gần Hải Chi sâm lâm, cho nên cũng chỉ có thể đi tới vùng hải vực kia nhìn xem.
Theo mọi người phân tích, Tù chi pháp thân cơ hồ không có khả năng còn ở tại chỗ, thế nhưng Bắc Hải này to lớn như vậy thực sự khó có thể tìm ra, chỉ có thể thử một chút mà thôi.
Hơn nữa huynh muội Đoan Mộc cùng Trách Thanh Phàm đều tới, nếu như thực sự không tìm được sẽ để cho huynh muội Đoan Mộc suy diễn.