Loại khám thấu thắng bại này, nó là tinh thần truy cầu thuật đạo đỉnh phong, làm cho tất cả mọi người nghiêm túc kính nể.
Ngả tiếp tục nói:
- Vốn cho rằng vạn vật quy tắc nhất định trợ giúp thật lớn với Vân thiếu, nhưng hiện tại xem ra, vẫn còn kém xa Ma Ha Cổ Thần Quyết. Ta cũng không có lễ vật gì tốt cho Vân thiếu.
Lý Vân Tiêu vội hỏi:
- Ngả tiên sinh quá khách khí, phần lễ vật này rất trân quý.
Trong kim quang có văn tự lóe sáng, mặc dù không bằng ma ha cổ tự bá đạo đại khí, nhưng cũng là văn tự quy tắc hoàn toàn mới, hơn nữa độ khó khi tìm hiểu nhỏ hơn nhiều, dùng nó làm bậc thang, như vậy dễ dàng tiếp cận ma ha cổ tự hơn.
Hắn cẩn thận cầm lấy vạn vật quy tắc trong tay, thận trọng thu lại.
Linh Mục Địch cười nói:
- Chúc mừng Vân thiếu thu được hai kiện chí bảo, đều là vật khó lường, bây giờ ta cảm thấy đối kháng ma kiếp tin tưởng tăng nhiều.
Lý Mang Sơn nói:
- Đặc biệt có Thùy Chủ Trầm Phù của ngươi, nếu có thể khống chế, uy lực của nó còn trên cả thiên thánh khí đấy.
Ba Mộc gật đầu nói:
- Hoàn toàn có khả năng. Giới Thần Bi chỉ là hình chiếu thế giới, thời điểm Thùy Chủ Trầm Phù vừa hiện thế, liền trực tiếp chém vỡ pháp tắc chi liên, uy năng của nó còn trên cả giới lực. Ít nhất là vượt qua lý giải của ta.
Lý Mang Sơn nói:
- Bởi như vậy, chuyện hợp thương của chúng ta càng có nắm chắc rất lớn.
Lý Vân Tiêu hỏi:
- Chuyện hợp thương?
Linh Mục Địch nói:
- Trước kia Vân thiếu vẫn còn trong hôn mê, vì đối kháng ma kiếp lần này, Thiên Võ Minh và Huyền Ly đảo từng có mấy lần trao đổi với nhau, đạt thành một ít chung nhận thức.
Lập tức mọi người cũng quay về thành Viêm Vũ, đồng thời triệu tập một ít thủ lĩnh tới tập hợp.
Dựa theo trình tự khách và chủ, Lý Vân Tiêu và Linh Mục Địch hai người ngồi ở thủ vị, tiếp theo là người Huyền Ly đảo cùng Yêu tộc, sau đó là thống lĩnh Thiên Võ Minh.