Phốc!
Hắn cũng cảm thấy cổ họng ngòn ngọt, ngay sau đó phun ra một ngụm máu tươi, khí thế toàn thân vô cùng uể oải.
Sau đó thống khổ truyền ra khắp toàn thân, lập tức chạy theo kinh mạch đâm thủng cơ thể hắn.
Hư quang hộ thể giống như một tầng giấy mỏng, không ngừng bị đâm phá.
Lý Vân Tiêu vốn đã tiêu hao nhiều thần dịch lực, giờ phút này lại chịu đựng thống khổ lớn lao, ý thức từ từ mờ nhạt, cảnh tượng trước mắt tối sầm, triệt để chết ngất...
Hắn nằm mộng thấy mình đang ở rừng trúc đẹp và tĩnh mịch, suối nước róc rách.
Trong nháy mắt này lại thiên băng địa liệt, không thấy ngày đêm.
Lúc này đại hỏa hoàng tuyền rơi từ trên trời xuống, người cũng rơi vào đao sơn kiếm hải, toàn thân bị cắt đau đớn không chịu nổi.
Hồi lâu sau Lý Vân Tiêu mới dần dần tỉnh lại, trong mơ hồ cảm thấy khí lực phù phiếm, tinh khí thần trong cơ thể bị rút đi, hắn giống như biến thành phế nhân.
Hắn hơi động thân thể, cảm thấy đầu óc đau đớn, nhịn đau không được hô một tiếng, triệt để thoát khỏi ác mộng.
- Phi Dương!
- Phu quân!
- Vân Tiêu đại ca!
Nghe Lý Vân Tiêu kêu, các hồng nhan tri kỷ đang canh trừng lập tức reo vang.
Khúc Hồng Nhan xông lên phía trước, cao ngạo và khí chất lăng lệ ngày thường biến mất không thấy gì nữa, mà biến thành vô cùng cẩn thận và lo lắng.
- Phi Dương, ngươi cảm thấy thế nào?
Lý Vân Tiêu mỉm cười nhìn nàng, gật đầu ý bảo khỏe.
Khúc Hồng Nhan đỏ mặt, ý thức được gian phòng còn có người, lúc này lui ra sau nửa bước, nhường không gian cho những người khác, nhưng ánh mắt vẫn nhìn lên người Lý Vân Tiêu.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu chậm rãi nhìn bốn nữ còn lại, từ Thủy Tiên phong hoa tuyệt đại, đến Lạc Vân Thường ôn nhã hợp lòng người, lại đến Đinh Linh Nhi một thân áo xanh, cuối cùng là Phi Nghê xinh đẹp.